Chương 321: (Vô Đề)

Mặt bọn họ gần như dí sát vào lòng bàn tay Tùy Thất, hai cánh mũi không ngừng phập phồng, khóe miệng đã rỉ ra thứ chất lỏng lấp lánh.

Tùy Thất đưa tay ra phía trước thêm một chút: "Ăn đi."

Hai người quay ra nhìn Tùy Thất, mắt sáng như sao: "Thật sự cho bọn tôi sao?"

Tùy Thất khẽ gật đầu.

Diệp Tình cảm động vô cùng: "Cảm ơn cô, người tốt."

Cô ấy lấy mỗi vị một miếng.

Diệp Thừa chùi tay vào quần áo, cũng lấy đi ba miếng.

Hai chị em nâng niu bánh quy trong lòng bàn tay, trân trọng ăn từng miếng nhỏ.

"Ưm ~"

"Lâu lắm rồi mới được ăn món nào thơm tho ngọt ngào như vậy."

"Ngon thật, trước đây cũng không thấy bánh quy ngon như thế."

"Làm sao bây giờ chị, em có hơi muốn khóc rồi."

"Đừng nói nữa, chị cũng vậy."

Tùy Thất nhìn ba miếng bánh còn lại trong lòng bàn tay, và hai chị em sắp khóc đến nơi, lo lắng từ tận đáy lòng: "Hai người như thế, sẽ không bị người khác bắt nạt chứ?"

Diệp Tình l.i.ế. m vụn bánh quy dính trên khóe miệng: "Thường xuyên bị bắt nạt, nhưng bọn tôi cũng không phải dạng dễ chọc, thường thì luôn trả thù ngay tại chỗ."

Diệp Thừa gật đầu: "Đúng vậy, bọn em có thể sống được đến bây giờ, vẫn có chút thực lực đấy, không phải quả hồng mềm gì đâu."

Tùy Thất: "Ồ, vậy thì tốt rồi."

Hai chị em ăn xong hai miếng thì dừng lại, để lại một miếng không ăn.

Diệp Tình lại bày tỏ lòng biết ơn lần nữa: "Cảm ơn cô đã chia sẻ đồ ăn với chúng tôi, bánh quy ngon như vậy, có phải tốn rất nhiều tinh hạch không?"

Tùy Thất: … Tinh hạch là cái gì?

Cô hơi cong khóe môi: "Đoán xem."

Diệp Tình đoán: "Chín miếng bánh quy, chắc cũng phải một trăm tinh hạch nhỉ?"

Diệp Thừa lắc đầu: "Còn giòn như vậy, em nghĩ ít nhất cũng phải hai trăm."

Tùy Thất làm bộ làm tịch nhìn Diệp Thừa: "Cũng không chênh lệch mấy."

Diệp Thừa ngưỡng mộ nhìn cô: "Thật tốt quá, có vẻ như chị g.i.ế. c zombie rất giỏi, chắc là không thiếu tinh hạch đâu nhỉ."

Nghe xong câu này, Tùy Thất thu được một thông tin hữu ích: G.i.ế. c zombie, lấy tinh hạch, đổi vật tư.

Cô ho nhẹ một tiếng, thầm nghĩ: Thiếu niên, không thể trông mặt mà bắt hình dong được, chị đây còn chưa g.i.ế. c con zombie nào đâu.

Cô mới đến, còn chưa thấy zombie nữa là.

Diệp Tình bên cạnh cũng gật đầu đồng tình: "Da cô trắng như vậy, chất tóc lại tốt như thế, nhìn là biết ngày nào cũng được ăn no rồi."

Cô ấy sờ khuôn mặt gầy gò của mình: "Không giống tôi, đói đến mức da mặt vàng vọt, tóc tai chẻ ngọn, hai mươi ba tuổi mà trông như ba mươi hai tuổi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!