Đưa cô đi làm?
Quý Thư Doanh nhìn người trước mặt, phản ứng đầu tiên xuất hiện trong đầu là mình chưa tỉnh ngủ, vẫn đang trong mơ, phản ứng tiếp theo là ảo giác.
Nhìn cô có vẻ không tin nổi, rõ ràng như gặp phải ma, Bùi Viễn Chi kiên nhẫn chêm thêm một câu: "Mang thai chen chúc đi tàu điện không tiện."
Đầu óc Quý Thư Doanh giây phút này mới hoàn toàn tỉnh táo.
Thì ra là lo cho đứa bé trong bụng cô.
Thấy cô chưa chồng mang thai đáng thương?
Hôm qua lời Bùi Viễn Chi nói, việc anh làm như vẫn còn nguyên trước mắt, cô ghi thù rất dai.
Hơn nữa, chỉ cần cô gọi một cuộc điện thoại cũng có thể khiến người đàn ông khác cam tâm tình nguyện đến đón mình.
Thế nào cũng không tới lượt anh thương xót.
Hai tay Quý Thư Doanh khoanh trước ngực, cô hơi ngẩng cằm, dáng vẻ vô cùng kiêu
kỳ: "Tôi có mang thai hay không, liên quan gì đến anh?"
Cô hoàn toàn không nhận ra tư thế hiện tại của mình khiến cảnh xuân trước ngực thêm phần gợi cảm.
Bùi Viễn Chi lùi lại một bước, kẽo dãn khoảng cách, ánh mắt anh lướt sang hướng khác: "Liên quan tới việc tôi có quan hệ huyết thống với đứa bé."
"Anh…" đúng là không cần mặt mũi.
Lời Quý Thư Doanh vừa thốt được một nửa, cửa nhà đối diện bỗng dưng mở ra.
Đối diện nhà cô là nhà của một bà cụ, mỗi tầng có hai căn, trước đây cô từng gặp bà trong thang máy, bà hình như cũng sống một mình, tính tình ấm áp tốt bụng, thái độ thân thiện nhã nhặn, là người có học thức.
Lúc này, bà khựng người bất động, có vẻ cũng không ngờ rằng mới sáng sớm mở cửa đã nhìn thấy tình cảnh thế này.
Hai người như thể quen biết nhau, nhưng bầu không khí lại kỳ lạ như đang đối đầu căng thẳng.
Bầu không khí trầm mặc có phần kỳ quái.
Ánh mắt bà cụ dừng lại trên người Bùi Viễn Chi một lúc, có vẻ kinh ngạc. Trong lòng thầm tán thưởng một câu: Chàng trai này thật khôi ngô.
Sau đó, bà quay sang nhìn Quý Thư Doanh, có phần do dự lên tiếng: "…Cô bé, sáng sớm con mặc ít vậy, coi chừng cảm lạnh đấy."
Quý Thư Doanh nghe vậy, theo phản xạ cúi đầu nhìn.
Lúc này mới phát hiện mình đang mặc váy ngủ dây mảnh ra mở cửa, chất liệu lụa mỏng nhẹ như tuyết, bờ vai, xương quai xanh và một vùng da thịt lộ rõ.
Thế vẫn chưa phải tệ nhất, điều đáng sợ nhất là bộ váy ngủ này chẳng che nổi gì bên trong…
Đôi tai Quý Thư Doanh lập tức đỏ bừng lên.
Từ nhỏ đến lớn, chỉ có người giúp việc trong nhà, chuyên viên làm đẹp, hoặc bạn thân là nữ từng thấy cô mặc kiểu đồ này. Đến cả mẹ cô, từ khi cô lên cấp ba cũng hiếm khi vào phòng cô vào buổi tối.
Xấu hổ, lúng túng đến mức tai cũng nóng ran, cô cố nhịn cảm giác ấy, cúi đầu cảm ơn bà, rồi trừng mắt liếc Bùi Viễn Chi.
Anh rõ ràng thấy rồi mà không nhắc nhở côi
Đạo đức giải
Chỉ là với gương mặt đẹp như sương mây ráng chiều của anh ta, vẻ tức giận kia lại hóa thành như đang nũng nịu, chẳng giống đang trách móc gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!