Tất nhiên, bé con vẫn đang nằm trong lồng ấp đâu biết gì. Gương mặt mềm mại như tuyết, đôi mắt to tròn đen láy, ngơ ngác nhìn đám người đang vây quanh phía trước.
"Nhìn cặp mắt này, xinh thật, nhìn là biết giống Tiểu Thư rồi…" Liêu Âm vừa nhìn trái lại nhìn phải, chỗ nào cũng thấy đáng yêu, bà thích đến mức đôi mắt cũng cong lên thành một đường chỉ nhỏ.
Nghe vậy, Bùi Viễn Chi cũng cúi đầu ngắm nghía, sau đó bình thản nhận xét: "Mắt Tiểu Thư không có nhỏ như con bé."
Liêu Âm: "?"
Liêu Âm: "Có ai lại nói con gái mình thế không hả! Hơn nữa, con bé mới vừa chào đời thôi!"
Liêu Âm vẫn luôn mong có một đứa con gái, nhưng tiếc là trong nhà chỉ có hai đứa con trai. Bây giờ cuối cùng cũng chờ được đến lúc có cháu gái, thế mà con trai lên chức bố rồi lại buông lời như vậy, khiến bà tức đến nghiến răng suýt nữa muốn tẩn anh.
"Nói lại câu đấy trước mặt con bé xem nào!"
Thấy mẹ có vẻ thực sự không vui, Bùi Viễn Chi cũng bổ sung: "Cũng rất xinh. Giống mẹ nó."
Liêu Âm cũng đã quen với kiểu phản ứng này của anh, dù sao từ nhỏ đến lớn Bùi Viễn Chi vẫn luôn như thế, trừ với Quý Thư Doanh, muốn nghe lời ngon tiếng ngọt từ miệng anh còn khó hơn lên trời.
Về lại phòng bệnh, Quý Thư Doanh hỏi anh đã nhìn thấy con gái chưa, cảm thấy thế nào. Bùi Viễn Chi rũ nhẹ hàng mi, kể lại chi tiết những gì vừa nhìn thấy.
Anh nghĩ ngợi rồi nhẹ giọng nói: "Nhỏ lắm, rất đáng yêu… và cũng rất thần kỳ."
Tiểu Chi Doanh nhỏ xíu như một cục xôi nếp trắng, đôi mắt đen lay láy nhìn anh chăm chú, linh động, có vẻ không sợ người lạ.
Nghĩ đến việc sinh linh nhỏ bé này là kết tinh máu thịt giữa anh và cô, mai này sẽ lớn lên, nên người… trong lòng anh dâng lên một cảm giác kỳ diệu khó tả.
Anh và thế giới này, lại có thêm một sợi dây gắn kết.
Cảm giác đó, đối với Bùi Viễn Chi mà nói, vừa đặc biệt lại xa lạ.
Liêu Âm vốn nghĩ rằng con trai sẽ cứ lạnh nhạt như thế mãi, còn chuẩn bị mắng mỏ vài câu, ai ngờ sau đó, người bận rộn chăm con nhất trong giai đoạn Quý Thư Doanh ở cữ lại chính là… Bùi Viễn Chi.
Từ cho uống sữa, thay khăn thấm sữa, thay tã, đến việc dùng kem dưỡng thơm nhẹ để lau người cho con, việc nào việc nấy anh đều làm rất chỉn chu. Bảo mẫu chỉ cần hướng dẫn một lần là anh đã biết, động tác đâu ra đấy, trông như bước ra từ sách hướng dẫn.
Chỉ có duy nhất một lần "thất bại"là khi Tiểu Chi Doanh được nửa tháng, vô tình tè ướt cả người bố, lại còn cười khúc khích, chân tay vung vẩy hồn nhiên, khiến người ta chẳng thể giận nổi.
Tiểu Chi Doanh rất nhiều năng lượng, những bé gái một tháng tuổi khác gần như ngủ cả ngày thì con bé lại thức nhiều hơn, lại còn rất khó dỗ ngủ. Phải có người bế vừa đi vừa đung đưa mới chịu ngủ.
Chỉ cần dừng chân lại hoặc đặt xuống nôi là con bé sẽ lập tức tỉnh dậy.
Nhịp sinh hoạt rối loạn và tràn đầy năng lượng ấy khiến ba ca luân phiên của bảo mẫu cũng phải quay cuồng, cuối cùng vẫn là Bùi Viễn Chi đảm nhận phần việc ấy, chờ Quý Thư Doanh ăn uống nghỉ ngơi xong, anh liền bế con dỗ ngủ.
Kỳ lạ là, chỉ cần được anh bế, nhẹ nhàng đung đưa, kể chuyện bên tai, lâu lâu rung lên tiếng lục lạc hoặc tiếng lách cách của đồ chơi, chẳng mấy chốc trong tiếng ồn trắng êm tai, Tiểu Chi Doanh đã lim dim, tay buông thõng ngủ ngon lành.
Bảo mẫu không khỏi kinh ngạc, khen anh giỏi.
Em bé được bốn tháng, Quý Thư Doanh kết thúc thời gian nghỉ sinh, quay lại làm việc.
Tới tháng thứ năm, con bé đã có thể bò chập chững trong khu vực thảm tập, nằm sấp và di chuyển linh hoạt.
Bé con nghịch ngợm, thấy gì cũng muốn cầm lên nghịch thử. Đồ chơi xếp hình chơi chán rồi lại tìm cái khác. Mà bây giờ thứ con bé mê nhất là cà vạt trên cổ bố.
Mỗi lần Bùi Viễn Chi tan làm về định chơi với con, đôi bàn tay mũm mĩm của con bé liền vươn ra, túm lấy cà vạt của anh lắc qua lắc lại, kéo tới kéo lui.
Bùi Viễn Chi để mặc con gái nghịch ngợm làm nhàu nhĩ cả cà vạt và sơ mi anh, sau đó quay sang nhìn Quý Thư Doanh, nhận xét: "Cái tính này giống em."
Quý Thư Doanh: "…?"
Cô làm gì có như thế!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!