Chương 6: “Sẽ để con gọi anh là chú”

Nói rồi, Mục Kiêu nhìn Bùi Viễn Chi, trên gương mặt vốn lãnh đạm và nhạt nhẽo ấy không nhìn ra điều gì.

Bùi Viễn Chi nhướn mày, như lần đầu tiên nghe được chuyện này, "Cậu nghe ai nói?"

"Có người nhìn thấy cậu ở khoa sản bệnh viện, tin tức đã truyền đến chỗ tôi rồi, cậu cũng biết đấy, người trong ngành này đều rất quan tâm tới thông tin liên quan đến cậu."

Câu này là thật lòng, "câu gốc" thì khó nghe hơn đôi chút.

Nhưng anh ta vốn không mấy quan tâm đến những tin tức bên lề kiểu này.

Lúc còn ở Mỹ, anh ta đã hiểu rõ con người Bùi Viễn Chi, điển hình là một tên cuồng công việc, ba năm học tiến sĩ chưa từng hẹn hò với ai.

Sau khi về nước, vận đào hoa của anh cũng tàn lụi. Từ thiên kim các gia đình thư hương trong giới, những sinh viên trẻ đẹp, đến cả những nữ doanh nhân, giám đốc công ty chủ động mời mọc uyển chuyển, nhiệt tình… đều không lọt nổi mắt anh. Số người theo đuổi anh đã không đếm nổi, mọi người chỉ biết cảm thán không thôi, tất cả đều bị cái vỏ bọc đẹp trai này che mắt.

Chỉ trách anh thanh tâm quả dục đến vô lý, không gần nữ sắc, lại thêm cách thức từ chối người ta bạc tình vô cùng, dần dà, người chủ động tìm đến cửa cũng không nhiều nữa.

Mục Kiêu khó có thể tưởng tượng cảnh tượng anh yêu đương, thậm chí còn hoài nghi không biết cậu ta liệu có kế hoạch lập gia đình hay không. Nhiều người tò mò anh liều mạng kiếm tiền nhiều thế để làm gì, dù gì cũng độc thân, không có áp lực gia đình, nói gì đến kết hôn, lại còn làm bố?

Chỉ nghĩ đến tình cảnh ấy thôi cũng có thể khiến thế giới quan sụp đổ.

Lúc vừa nghe được tin tức này Mục Kiêu cũng bị dọa sợ, may mà lúc ấy trên bàn ăn có cả chú Bùi. Anh bèn thuận thế hỏi thăm mấy câu, chủ động nhận lấy nhiệm vụ dò la tin tức này.

"Vậy rốt cuộc là thật hay giả? Tôi có một người bạn, vừa xinh đẹp lại khí chất, mới tốt nghiệp thạc sĩ, đang định nhờ tôi mai mối cho cô ấy làm quen với cậu. Nếu chuyện kia là thật, tôi còn biết đường mà từ chối giúp người ta."

Mục Kiêu đưa câu chuyện trở về trọng tâm, nửa đùa nửa thật, cũng có chút thăm dò.

"Đồn thì có thật, nhưng chỉ là giúp bạn thôi, đưa vợ cậu ấy đi khám thai." Bùi Viễn Chi trả lời ngắn gọn, rồi hỏi ngược: "Cậu chuyển nghề làm bà mối hồi nào vậy?"

"Không không, tôi cũng đoán là tin đồn vớ vẩn thôi, chẳng biết ai rảnh rỗi đi rêu rao khắp nơi. Để tôi đính chính lại giúp cậu."

Mục Kiêu nhận được câu trả lời như dự đoán, vỗ nhẹ vai Bùi Viễn Chi, giọng điệu có chút giễu cợt: "Coi như là phí đính chính giúp cậu, nếu bên cậu có nữ khách hàng nào vừa ưu tú vừa độc thân, đừng quên giới thiệu cho tôi."

Bùi Viễn Chi hơi nghiêng người, tránh khỏi tay anh ta, khẽ cười, giọng mang chút châm chọc nhàn nhạt: "Nếu muốn làm trai bao, năm đó đáng ra không nên học luật."

Nụ cười của Mục Kiêu lập tức cứng lại: "……?"

Bùi Viễn Chi lạnh nhạt đảo mắt nhìn anh một lượt, kết luận: "Thật ra cũng hợp đấy. Nhân dịp chưa đến ba mươi, muốn chuyển ngành thì tranh thủ."

Mục Kiêu: "…………??!!!"

Anh ta còn đang định phản bác thì từ xa có một người trông như trợ lý gọi to một tiếng "Luật sư Bùi".

Bùi Viễn Chi lễ độ khẽ gật đầu, động tác rất nhã nhặn nhưng có phần xa cách: "Trợ lý gọi rồi, tôi xin phép trước."

Mục Kiêu đứng yên tại chỗ, nhìn bóng lưng Bùi Viễn Chi rời đi, vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn, chuyện chính thì chưa hỏi được gì, ngược lại còn bị móc mỉa một phen.

Tưởng rằng sau mấy năm về nước, mồm miệng Bùi Viễn Chi đã bớt sắc bén, nào ngờ vẫn y cái nết cũ.

Nhớ đến lời của chú Bùi, Mục Kiêu lại khẽ lắc đầu.

Đàn ông chẳng thể độc thân cả đời, rồi sẽ có ngày, sẽ có người khiến Bùi Viễn Chi nếm mùi đau khổ.

Cầm đơn thăm khám trong tay xoay xoay một hồi, chuyện lớn như vậy khiến Quý Thư Doanh muốn gọi điện cho mẹ.

Đã một tháng cô không gặp mẹ, trong lòng có chút nhớ mong.

Do dự một hồi, ngón tay cô chạm vào dãy số quen thuộc, nhưng lần này, hiếm hoi thay, lại cảm thấy e dè.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!