Chương 48: Nhẫn cưới

Dĩ nhiên là Quý Thư Doanh không mở cửa.

Bùi Viễn Chi quay lại phòng khách, Liêu Âm chưa từng thấy con trai mình bị bơ mà phải hoàn toàn bó tay như thế, bà vui đến mức mặt mày nở hoa.

Một mặt xem trò hay của con trai, một mặt vừa tám chuyện vừa chia sẻ với Bùi Hạ Bân, không thể vui vẻ hơn được nữa.

Bùi Hạ Bân sau khi nghe kể thì gọi điện cho Bùi Viễn Chi: "Nghe nói con bắt nạt tiểu Thư?"

Bùi Viễn Chi: "…"

Anh hơi đau đầu, xoa nhẹ mi tâm: "Ba đừng nghe mẹ con nói bậy, không có chuyện đó đâu."

Bùi Hạ Bân nổi giận trừng mắt: "Cãi nhau thì là cãi nhau, có gì mà không dám thừa nhận? Nam tử hán đại trượng phu, phải biết nhún nhường!"

"Trước đây mẹ còn ngày nào cũng nói ba năm mươi tuổi là "hết xài được", ba chẳng phải cũng không chịu thừa nhận đấy à?" Bùi Viễn Chi phản bác.

Bùi Hạ Bân nghẹn họng, một lúc sau mới ậm ừ nói được một câu: "Mẹ con có lúc cũng nói linh tinh, không cần nghe bà ấy."

Xử lý xong hai ông bà già, Bùi Viễn Chi quay lại thư phòng. Không lâu sau, Mục Kiêu gọi điện rủ anh ra ngoài tụ họp, đã sắp xếp xong chỗ rồi.

Nếu là ngày thường Bùi Viễn Chi chắc chắn từ chối, nhưng hôm nay, anh đứng dậy lấy áo khoác vắt trên ghế rồi ra khỏi nhà.

Tối nay ngoài Mục Kiêu và mấy người bạn quen mặt, còn có vài người lạ.

Mục Kiêu lần lượt giới thiệu: "Vị này là Thẩm Gia, cũng từng du học Mỹ, tính ra là đàn chị của tôi, giờ đang làm việc ở công ty lớn. Còn người này…"

Cuối cùng, anh chỉ về phía Bùi Viễn Chi: "Bùi Viễn Chi, bạn tôi, đối tác cấp cao ở KS."

Hai bên đều xã giao chào hỏi, giữ nụ cười lịch sự.

Sau đó, Mục Kiêu đề nghị chơi bài, có thưởng có phạt.

Bùi Viễn Chi không mấy hứng thú nên không tham gia, chỉ ngồi trên sofa, kẹp điện thoại giữa hai ngón tay xoay qua xoay lại.

Nghĩ một lúc, anh lại mở điện thoại, gõ chữ.

Ferek: [Ngủ chưa?]

Phía bên kia phản hồi rất nhanh: [Tối nay sẽ không mở cửa cho anh]

Bùi Viễn Chi: "…"

Ngón tay thon dài chạm vào màn hình, sửa đi sửa lại, cuối cùng gõ ra ba chữ:

Ferek: [ Giận rồi à? ]

Quý Thư Doanh vẫn giữ thái độ phòng bị: [ Không có, sao lại giận được, em không giận đâu ]

Bùi Viễn Chi có chút bức bối. Trái lại, Đoạn Thanh Dã ngồi bên trái anh, ra ngoài uống rượu mà vẫn phải gọi điện với vợ như sợ người khác không biết mình đã có chủ vậy.

Bên phải là Mục Kiêu thì lại như con công khoe đuôi, bên trái khen đàn chị giỏi, bên phải mời đàn chị thử cocktail, nào là châm thuốc, nào là gọi đồ ăn, sốt sắng không chịu nổi.

Bùi Viễn Chi nghe hết mấy tiếng "đàn chị" kia, quay sang nhìn Mục Kiêu: "Cậu nói chuyện nhỏ tiếng chút được không? Ồn quá."

Chưa từng thấy Bùi Viễn Chi lộ rõ cảm xúc như thế, Mục Kiêu sửng sốt, một lúc sau mới hạ giọng hỏi: "Cậu sao vậy? Mãn kinh sớm hả?"

Bùi Viễn Chi: "…?"

Anh lườm Mục Tiêu, giọng nhạt nhẽo: "Chỉ biết nịnh đàn chị để lấy lòng, người ta chưa chắc muốn nhận một đàn em bị trượt môn hết lượt suýt bị đuổi học như cậu đâu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!