Câu trả lời ấy của Bùi Viễn Chi nằm ngoài dự liệu của Mục Kiêu.
Nếu Mục Kiêu có thể nhìn thấy trang web trên màn hình máy tính của anh chắc sẽ càng ngã ngửa hơn nữa.
Hai tay Mục Kiêu khoanh trước ngực, suy nghĩ vài giây rồi hỏi lại: "Chẳng lẽ không phải?"
"Không phải do bố mẹ cậu sắp xếp xem mắt đâu nhỉ? Gia đình hai bên hài lòng nên kết hôn chớp nhoáng?"
Anh ta lẩm bẩm mấy câu, vẫn nghĩ không ra, Bùi Viễn Chi nhìn kiểu nào cũng không giống một người có thể chấp nhận hôn nhân sắp đặt.
Hơn nữa, nói đùa thì nói đùa, nhưng một khi đã kết hôn thì thực sự sẽ không còn tự do nữa, thay vào đó là trách nhiệm và nghĩa vụ. Với những gia đình như họ, kết hôn rồi không thể nào vẫn sống tùy ý được.
Chuyện riêng mà nói ra thì không có điểm dừng, Bùi Viễn Chi lại chẳng phải người thích bàn luận chuyện cá nhân, anh lười chẳng buồn trả lời nữa.
Mục Kiêu không cam tâm, lại đổi cách dò hỏi mấy lần, thấy không moi được gì từ miệng Bùi Viễn Chi mới chịu bỏ cuộc.
Chuyện công chuyện riêng đều nói xong, trước khi rời đi, Mục Kiêu lại hỏi: "Không tiễn tôi à? Dù sao thì tôi cũng tính là nửa khách hàng của bên KS các cậu đấy."
Đáp lại anh ta chỉ có một chữ: "Cút."
Mục Kiêu bực bội, trước khi đi còn liếc nhìn cô lễ tân trẻ thêm mấy lần.
–
Quý Thư Doanh cũng đang bận bù đầu.
Từ sau khi Chung Băng Cầm biết chuyện, mọi thứ dường như nhấn nút tăng tốc.
Đầu tiên là hai bên gia đình hẹn gặp mặt ăn cơm, chọn một nhà hàng chuyên món Chiết Giang ở thành phố S, giá cả thuộc hàng khá cao, môi trường yên tĩnh, thông thường phải đặt trước một đến hai tuần.
Nhà hàng nằm ở nơi yên tĩnh giữa phố xá nhộn nhịp, thiết kế theo phong cách sân vườn Trung Hoa, cây xanh bao quanh, lối nhỏ quanh co, không gian thanh nhã. Trang trí bên trong mang nét cổ điển giản dị, sang trọng mà không phô trương.
Lần đầu hai bên phụ huynh gặp mặt chính thức, ai cũng mang theo túi lớn túi nhỏ quà cáp, mở đầu là màn chào hỏi xã giao.
Quý Thư Doanh ngẩng đầu liếc nhìn Bùi Viễn Chi ngồi cạnh Liêu Âm, hôm nay anh ăn mặc cũng rất chỉnh tề, sơ mi trắng, quần tây đen, dáng người cao ráo thẳng tắp, khí chất điểm đạm xuất chúng, đúng là có vài phần dáng vẻ chú rể tương lai.
Lúc này cô mới có chút cảm giác không chân thực, rằng mình thực sự sắp kết hôn với Bùi Viễn Chi.
"Đây là ông bà nội của Viễn Chi, còn có anh trai, chị dâu và cháu trai của nó nữa." Liêu Âm vừa chỉ vừa giới thiệu từng người.
Ông nội Bùi ngoài tám mươi, tóc bạc trắng, khí chất nho nhã, trông hơi nghiêm nghị, không hay cười. Bà nội lại luôn tươi cười rạng rỡ như tượng Phật Di Lặc, từng nếp nhăn đều toát lên vẻ hiền hậu.
Quý Thư Doanh bỏ đi vẻ hoạt bát thường ngày, ngoan ngoãn chào hỏi: "Chào ông bà, anh cả, chị dâu ạ."
Cô ăn nói ngọt ngào, thái độ tự nhiên, nụ cười trong trẻo khiến người ta càng thêm yêu mến.
"Ừ ừ, thì ra là cháu dâu của bà đây à? Xinh xắn dễ thương thế này, vừa nhìn là biết đứa trẻ ngoan rồi."
Bà nội Bùi càng nhìn càng ưng, không ngớt lời khen, còn đưa luôn một phong bao lì xì dày cộp.
Quý Thư Doanh nhận lấy không chút do dự, nụ cười càng thêm rạng rỡ: "Con cảm ơn bà ạ."
Rất tự nhiên, khi ngồi xuống, Bùi Viễn Chi liền ngồi bên cạnh cô.
Trong lúc người lớn đang trò chuyện, cô liếc nhìn Bùi Viễn Chi bên cạnh, không ngờ lại bắt gặp ánh mắt anh cũng đang nhìn mình.
Hôm nay Quý Thư Doanh mặc một chiếc váy dài cách tân kiểu Trung, hoa văn tinh xảo, chất liệu cao cấp có bóng nhẹ, dáng váy hơi ôm, bụng dưới hơi nhô lên, toàn thân toát lên vẻ dịu dàng tinh tế rất khác ngày thường.
Bùi Viễn Chi nhìn cô thêm mấy giây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!