Chương 38: Con dâu tương lai

"…Chỉ có thể nói không một ai hoàn hảo, Bùi par có lẽ gần đạt mức hoàn mỹ trong công việc, còn đời tư thì e là khó giữ mình trong sạch."

Vu Huệ nói rất nghiêm túc, hoàn toàn không để ý thấy gương mặt có phần kỳ quái của Quý Thư Doanh bên cạnh khi cô vừa uống một ngụm nước ép mâm xôi.

Uống được vài ngụm, Thư Doanh bất chợt đặt ly xuống, bắt đầu ho sặc sụa.

Vu Huệ tưởng cô nghe chuyện quá nhập tâm nên bị sặc, liền ngừng ngay câu chuyện, đưa khăn giấy sang, còn nhẹ nhàng vỗ lưng cô.

Quý Thư Doanh uống thêm chút nước ấm, cuối cùng cũng đỡ hơn, cô cho Vu Huệ một ánh mắt biết ơn.

Vốn là định hóng chuyện của Bùi Viễn Chi, không ngờ ngồi nghe một hồi lại hóng tới đầu mình, chuyện này là sao đây?

Nếu để Bùi Viễn Chi biết mấy lời đồn đại này có cô góp phần lan truyền, cô thật không dám tưởng tượng đến cảnh đó.

Suy nghĩ một lúc, Quý Thư Doanh thử thăm dò: "Ờm, chị này…"

"Hửm?" Vu Huệ quay đầu lại.

"Có khi nào là đồng nghiệp nghe nhầm rồi hiểu lầm không?"

Vu Huệ không trả lời ngay, nhưng sắc mặt lại càng thêm nghi hoặc.

Quý Thư Doanh nhanh chóng nghĩ ra một cái cớ, quyết định thay Bùi Viễn Chi giải thích đôi chút, tránh để người ta nói bóng nói gió: "Chẳng hạn như tiếng đó là từ căn phòng bên cạnh vọng sang…"

"Không thể nào." Vu Huệ quả quyết, "Đồng nghiệp kia nhìn thấy trực tiếp luôn."

"……"

Quý Thư Doanh l**m lớp nước ép còn đọng nơi viền môi, tiếp tục nói: "Hoặc có lẽ luật sư Bùi đang xem video hay phim gì đó, âm thanh phát ra từ điện thoại bị trợ lý nghe nhầm chẳng hạn."

"Dù sao thì cũng chỉ là nghe thấy tiếng, đâu có thấy người, mà loa điện thoại thì… đôi khi cũng dễ gây hiểu lầm mà."

Vu Huệ suy nghĩ một chút, gật gù: "Cũng có lý."

Quý Thư Doanh như gà con mổ thóc, gật đầu lia lịa, tranh thủ nói tiếp: "Đúng không đúng không, chưa chắc đã là lỗi của Bùi par đâu…"

"Nhưng trước giờ hình như chưa từng nghe nói anh ấy có hứng thú với mấy show giải trí hay phim truyền hình gì."

Vu Huệ nhíu mày, vẫn cảm thấy có điều gì đó chưa hợp lý, "Hơn nữa, phim nào lại có đoạn thoại như thế chứ?"

"Phim mà thảo luận chuyện "lên giường" thì chắc là chẳng phải phim đứng đắn gì."

Quý Thư Doanh: "…"

Không đứng đắn.

Ba chữ đó, lại còn là từ người quen đánh giá, như ba mũi dao đâm thẳng vào tim cô.

Trời đất chứng giám, mấy đoạn cô và Bùi Viễn Chi trò chuyện với nhau còn xanh hơn cả mạ non, bình thường tới mức không thể bình thường hơn, tuyệt đối không có mảy may nội dung đồi trụy gì.

Giây phút này, Quý Thư Doanh thật sự cảm nhận sâu sắc sức mạnh kinh khủng của tin đồn. Đáng sợ hơn, là vì một chút cáu kỉnh cá nhân, cô còn vô tình góp phần lan truyền nó.

"Vả lại, Tiểu Quý này, chẳng phải trước đó em còn bảo là trong nhà có người thân biết nội tình à, càng khẳng định thêm khả năng đó đấy."

Vu Huệ nói chuyện rành rọt, như thể đã phân tích rất logic: "Dĩ nhiên, chị không có mặt tại hiện trường, cũng chẳng tận mắt thấy gì, tất cả đều là lời đồng nghiệp kể lại, cũng chỉ là phỏng đoán riêng thôi, không thể đại diện chắc chắn cho điều gì."

"Riêng về công việc thôi, không khí trong nhóm vẫn rất tốt, chế độ lương thưởng của KS cũng ổn, sếp lại cởi mở, là một nơi khá lý tưởng để làm việc. Chỉ là nếu em cũng đặt tiêu chuẩn cho đời tư của người hướng dẫn, thì cần cân nhắc thêm."

Cuối cùng, Vu Huệ kết luận: "Ngành này nhìn thì hào nhoáng, nhưng thực chất nhiều thứ chỉ là hiệu ứng truyền hình và truyền thông thôi, người tồi không thiếu, cũng không nên ảo tưởng quá nhiều."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!