Chương 3: Tuyết gặp lửa

Tay run, que thử thai rơi trên nền đất, Quý Thư Doanh vội vàng nhặt lên ném vào thùng rác. Sau khi dọn dẹp "tàn cục", cô cầm điện thoại mở thanh tìm kiếm.

Độ chính xác của que thử thai có cao không?

Hai vạch đỏ có khả năng là không mang thai không?

Đáp án có được lại không hề làm người ta vui lòng.

Toàn bộ dũng khí từ khi bỏ nhà đi đến giây phút này đều đã tiêu tan, như bị người ta rút hết sức lực, Quý Thư Doanh ra khỏi nhà vệ sinh, cô ngồi vào hàng ghế dài trên hành lang, ánh mắt thất thần, vô định.

Sau một hồi, Quý Thư Doanh cúi đầu chôn mặt giữa đầu gối, cắn chặt môi, suýt nữa đã bật khóc.

Cô biết ngay mà, "dụng cụ phòng tránh" của khách sạn chất lượng kém một cách vô lý, cái hãng này nên sớm dẹp tiệm! Phá sản!

Nhưng chuyện này đâu thể trách cô được? Mặc dù lớp sinh học hồi cấp ba có không nghiêm túc nghe giảng, nhưng giáo viên cũng từng khẳng định khả năng phòng tránh của bao cao su là rất cao, xấp xỉ 98%. Vậy mà 2% còn lại này lại rớt đúng đầu cô, đúng là xúi quẩy!

Hay tại đêm đó thao tác không đúng? Quý Thư Doanh say đến mơ hồ nhưng vẫn xác định đối phương chắc chắn có dùng bao. Còn về sau có vẻ không còn sức nữa, đêm đó rốt cuộc đã lăn lộn bao nhiêu lần thì cô cũng không nhớ nổi.

Năm phút qua đi, lại thêm mười lăm phút, Quý Thư Doanh lấy lại tinh thần, cúi đầu tìm trong danh bạ.

Lúc này cô rất cần có một đồng minh.

Một người lúc này có thể chia sẻ lo lắng và bất an trong lòng.

Nhạc dạo vang lên một hồi mới có người bắt máy.

"… Sao thế Doanh Doanh?"

Một giọng nữ truyền đến từ đầu bên kia, nghe có vẻ khàn khàn như vừa tỉnh dậy không lâu "Cuối tuần này muốn mình đi chơi cùng à? Hay không đủ tiền tiêu?"

Nghe thấy giọng cô bạn thân, Quý Thư Doanh không trực tiếp kể chuyện với cô ấy.

Gọi điện cho chị em thân thiết là bản năng, nhưng lí trí lại đang "phanh xe".

Giọng ngái ngủ mơ hồ của Lâm Chân Chân lại vang lên: "Thiếu thật thì mình chuyển cậu 30 vạn nhé, nhưng mà lần trước ba mình biết chuyện cho cậu mượn tiền, ông ấy cũng đóng của mình một cái thẻ tín dụng rồi, cậu tiêu tiết kiệm chút đi, nếu mà không được nữa thì để mình trả lại mấy cái túi tuần trước mới đặt…"

Qúy Thư Doanh tiếp tục duy trì lí trí đang trên bờ sụp đổ.

Từ khi chuyện xảy ra, cuộc sống của cô hoàn toàn đảo lộn, chỉ có cô bạn thân vẫn kiên quyết đứng về phía mình "Chân Chân, mình…"

Âm thanh nghẹn ở cổ.

"Ừ, sao thế?" Lâm Chân Chân cuối cùng cũng tỉnh hẳn, ngồi bật dậy từ trên giường.

Ngoại trừ ngày đầu tiên uống say khóc lóc đau khổ sau khi bỏ nhà đi đến nay hơn một tháng, cô chưa từng thấy Quý Thư Doanh khóc nữa.

Người nằm bên cạnh nghe thấy động tĩnh, nhỏ giọng hỏi có chuyện gì, bị Lâm Chân Chân mất kiên nhẫn đẩy ra "Ra ngoài trước đi, đừng phiền em gọi điện thoại."

Quý Thư Doanh nghe được âm thanh bên phía kia, biết đối phương chắc là đêm qua lại ăn chơi suốt đêm, chỉ là đầu óc cô bây giờ đang rối như tơ vò, không còn tâm trí trêu chọc.

"Mình…"

Có thai rồi, làm thế nào bây giờ?

Quý Thư Doanh mở miệng nhưng không thốt ra được lời nào, ngón tay đang nắm điện thoại cũng cứng đờ.

Dựa vào tính cách của Lâm Chân Chân, nếu mà biết được chuyện này, nhất định sẽ muốn hỏi danh tính bố đứa bé, sau đó sẽ gọi thẳng cho bố mẹ cô để báo cáo rõ ràng mọi chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!