Chương 27: “Đích thân”

Tất cả những gì xảy ra ở căn phòng bên cạnh, Quý Thư Doanh không hề hay biết.

Đêm qua cô ngủ cũng tạm ổn, nhưng trong mơ cứ cảm giác như có vật gì nặng đè lên, đến lúc tỉnh dậy thay đồ rồi vẫn chưa hết cảm giác đó.

Cô quy hết mọi tội lỗi lên cái bình nóng lạnh hỏng kia.

Phải bình tĩnh, không được giận. Cảm xúc lên xuống quá mức sẽ không tốt cho em bé.

Nghĩ thế, mọi lời tự hứa với lòng mình tối qua đều bị cô quẳng sạch.

Chiều đón cô về nhà, Bùi Viễn Chi dường như bận rộn hơn mọi khi. Ngay cả lúc đợi đèn đỏ cũng không rảnh rỗi, vẫn đang xử lý tin nhắn công việc.

Cảm giác như mỗi giây mỗi phút đều là tiền. Lỡ làm việc ít mười phút thôi cũng tổn thất cả vạn tệ.

Nhưng cô cũng đã quen với dáng vẻ này của anh.

"Lát nữa tôi phải ra ngoài, có buổi tiệc, chắc về hơi muộn." Quý Thư Doanh cúi đầu gửi tin nhắn, coi như tượng trưng báo với bố đứa nhỏ một tiếng.

Trong xe rất yên tĩnh.

Bùi Viễn Chi đang bận, có vẻ cũng không định phản hồi, còn cô thì đang mải suy nghĩ lát nữa nên mặc gì nên chẳng buồn để tâm.

Một lúc sau, bên cạnh lại đột nhiên vang lên giọng nói trầm ổn: "Nam hay nữ?"

Quý Thư Doanh vừa đánh dòng [Mình chắc chắn không cho cậu leo], tay giật mình run run, lỡ gửi luôn.

Cô nghi hoặc quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh, tưởng mình nghe nhầm: "…Cái gì mà nam hay nữ?"

"Buổi tiệc."

Bùi Viễn Chi nói, tay đặt trên vô

-lăng, mắt nhìn thẳng, đường viền cằm sắc lạnh, cổ thẳng tắp, yết hầu chuyển động nhẹ khi cất lời.

Hôm nay anh mặc sơ mi xám nhạt, chất vải cao cấp, cà vạt thắt chỉnh tề, tăng thêm vài phần cấm dục lạnh lùng, giống như vừa rời khỏi tòa án, chỉnh tề và kiềm chế đến mức tối đa.

Quý Thư Doanh bây giờ mới sực hiểu.

Cô thu ánh mắt về, liếc gương chiếu hậu, đèn đỏ vừa chuyển xanh: "Bạn tôi mời, là con gái…"

Vừa nói xong lại cảm thấy không đúng, sao cô phải khai báo cho anh: "Anh hỏi chuyện này làm gì?"

Ý là, liên quan gì đến anh?

Bùi Viễn Chi liếc mắt nhìn cô, "Nhắc nhở cô Quý thôi."

Quý Thư Doanh: "…?"

Nhắc nhở gì cơ?

"Thời kỳ đặc biệt, không còn phù hợp với những buổi tiệc vũ công thoát y, uống rượu say mèm, rồi bo tiền như trước nữa."

Giọng trầm thấp pha từ tính vang lên trong không gian yên tĩnh của xe, như một vốc tuyết rơi xuống màng nhĩ, lạnh buốt và tỉnh táo.

Nghe xong chẳng thấy dễ chịu gì.

Quý Thư Doanh: "……"

Tóm lại là đang nhắc cô rằng, đang mang thai thì không thể chơi bời như trước, phải kiêng đủ thứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!