Quý Thư Doanh nhanh chóng phản ứng lại, kéo cô gái đi theo.
Đi ngang qua Giám đốc Trần, cô vẫn không quên gật đầu chào lịch sự, mỉm cười nhẹ nhàng: "Xin lỗi đã làm phiền. Chúc tiểu Trần tổng mạnh khoẻ, mau chóng bình phục."
Giọng nói ngọt ngào, lễ độ, âm điệu rõ ràng, nhưng câu nói lại chẳng hề khách sáo.
Câu chúc nghe thì nhẹ nhàng, nhưng ai nghe cũng thấy rõ nó đang đáp trả câu mỉa mai trước đó, rằng tay run là biểu hiện của thận yếu.
"……"
Tiểu Trần tổng đơ ra tại chỗ, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Đáng nói là dáng đi của Quý Thư Doanh vừa nhanh vừa tao nhã, anh ta còn chưa kịp mở miệng thì nhóm người phía trước đã rẽ qua góc hành lang, khuất khỏi tầm mắt.
Giám đốc Trần hít sâu một hơi, cố nuốt cục tức trong lòng.
Từ trước đến nay, anh ta luôn là "thái tử gia" của công ty, địa vị gần như chỉ dưới một người mà trên vạn người. Tác phong của anh ta, hội đồng quản trị cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Lần đầu tiên bị người ta làm mất mặt như vậy, nhất thời cũng chỉ có thể trút giận bằng cách trừng mắt nhìn đám người đang đứng xem trò vui xung quanh.
Mọi người nhất thời cúi đầu, thu lại ánh mắt.
Mấy nhân viên nữ đứng gần quan sát hầu như không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng lại thầm hả hê.
Trên dưới công ty có ai không biết vị tiểu Trần tổng này tay chân không sạch sẽ, đặc biệt là cái tính thích bắt chẹt, thích chiếm tiện nghi của mấy nhân viên nữ trẻ đẹp mới vào làm, thấy người ta khom lưng xin lỗi thì cả người liền vui vẻ không thôi.
Giờ cũng xem như trút được giận.
–
Bên kia.
Bùi Viễn Chi bấm nút, cửa thang máy mở ra, anh nghiêng người, lấy tay chắn cửa, ra hiệu cho Quý Thư Doanh và cô gái bên cạnh vào trước.
Cô gái ngập ngừng muốn từ chối nhưng Quý Thư Doanh đã đẩy nhẹ từ sau, hai người cùng tiến vào trong, không có ý khách sáo.
Tiếp đến là Mục Kiêu cùng trợ lý, Bùi Viễn Chi bước vào sau cùng.
Đợi nhân viên bên trong quét thẻ chuyên dùng dành cho khách quý, thang máy mới đi thẳng lên được phòng chủ tịch.
Trong không gian hẹp yên tĩnh, dường như vì để ý rằng có người ngoài nên không ai nói chuyện.
Cô gái kia không biết giờ đang đi đâu, chỉ có thể nén nỗi nghi hoặc lại trong lòng, lại có chút bất an xen lẫn bồn chồn.
Quý Thư Doanh cầm lấy xấp văn kiện đã sắp bị cô gái vò nhàu, rồi vỗ vỗ lên mu bàn tay cô để trấn an.
Hai tay Mục Kiêu đút túi, dáng vẻ biếng nhác, ánh mắt vô thức dừng lại nơi nào đó, rồi khựng lại.
Anh ta nheo nheo mắt đánh giá mấy giây, sau khi đã xác định suy đoán của mình mới bật cười hỏi: "Bùi Viễn Chi, đêm qua xảy ra chuyện gì thế?"
"Chuyện gì là gì?"
Bùi Viễn Chi cụp mắt, ngón tay thon dài đang lướt trên màn hình điện thoại như đang trả lời tin nhắn, đầu cũng không ngẩng lên.
Kính thang máy sáng bóng như mới ánh lên đường nét gương mặt anh, lúc nói chuyện, yết hầu rõ ràng kia cũng chuyển động lên xuống.
"Chỉ là tôi nghe dì Liêu bảo rất thích con dâu."
Mục Kiêu nói bằng giọng điệu mập mờ, ánh mắt thì không ngừng quét qua quét lại, "Nhưng không ngờ cậu cũng thích…"
Con dâu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!