Chương 23: Chuếnh choáng

Không đợi Bùi Viễn Chi trả lời, Mục Kiêu nói tiếp: "Đừng bảo là vừa kết thúc phiên tòa đã bị đương sự bên kia đánh đấy nhé? Nói thật, cậu nên kiềm chế lại một chút, kẻo họa từ miệng mà ra."

Bề ngoài thì tỏ ra quan tâm khuyên nhủ, nhưng bên trong lại chẳng che giấu nổi vẻ trêu chọc.

Lần trước câu "Muốn làm trai bao thì đừng học luật" của Bùi Viễn Chi, anh còn nhớ như in, chỉ chờ cơ hội phản đòn, không ngờ cơ hội lại đến nhanh thế này.

Lúc ấy, Bùi Viễn Chi đang đút tay vào túi quần, nghe vậy anh rút tay ra, mu bàn tay khẽ chạm vào phần dưới cằm.

Vẫn còn âm ỉ đau, nhưng vết thương đã bắt đầu đóng vảy.

Mục Kiêu đợi vài giây, nhưng chỉ nghe được câu trả lời lạc đề từ anh: "Cậu không hiểu được."

Mục Kiêu: "…?"

"Cậu không nói thì tôi biết đường nào mà hiểu? Đừng nói là vết sẹo anh hùng để lại khi bảo vệ đương sự, ra tay nghĩa hiệp?"

Mục Kiêu cố tình nói ngược lại.

Bởi ai cũng biết Bùi Viễn Chi chẳng phải người hay thích xen vào chuyện người khác.

"Có nói cậu cũng không hiểu." Bùi Viễn Chi lại đút tay vào túi, không muốn nói nhiều. "Tìm tôi có việc gì? Không có thì đi đây."

"Tìm cậu thì nhất định phải có việc à? Không thể là tôi có lòng tốt đến giúp cậu gỡ rối, tiện thể hàn huyên với bạn cũ chút sao?"

Mục Kiêu vừa dứt lời, Bùi Viễn Chi đã xoay người muốn đi, Mục Kiêu vội gọi với theo: "Đợi đãi"

Không dám dài dòng thêm nữa, anh đi thẳng vào vấn đề: "Được rồi, nói chuyện nghiêm túc. Bên cậu có luật sư nào giỏi về mảng ly hôn không? Chuyên môn phải thật vững. Tôi có một khách hàng trả thù lao cao, tính cũng thoải mái, nhưng yêu cầu chuyên môn rất khắt khe. Nói trắng ra là khá kén chọn, bên đội tôi chắc không gánh nổi."

"Không gánh nổi? Lúc nhận sao không nghĩ đến chuyện đó?" Bùi Viễn Chi nói.

Mục Kiêu thở dài: "Còn không phải vì thành tích à, áp lực lớn quá nên đành vỗ ngực nhận bừa. Giờ chỉ có thể nhờ bạn bè giúp đỡ thôi."

Bùi Viễn Chi trầm ngâm một lúc: "Nhóm của tôi dạo này bận, không rút người ra được. Tôi có thể liên lạc vài người khác giúp cậu, còn được hay không thì tùy cách cậu đàm phán."

Thấy Bùi Viễn Chi trả lời như vậy, Mục Kiêu cũng thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta hiểu tính cách làm việc của Bùi Viễn Chi, anh mà nói vậy là đã coi như xong quá nửa, "Cậu có người phù hợp rồi à? Vậy tối nay gặp mặt một chút, bàn chi tiết?"

"Được."

Buổi họp kéo dài cuối cùng cũng kết thúc, đã là sáu rưỡi tối, muộn hơn giờ tan sở bình thường.

Dòng người đen kịt lần lượt nối đuôi rời khỏi hội trường một cách có trật tự, xen lẫn là tiếng trò chuyện, chào hỏi nhau, có người đang bàn xem ăn tối luôn ở khách sạn hay đi nơi khác.

Lúc Quý Thư Doanh đứng dậy rời khỏi hội trường theo dòng người, vừa ra đến cửa liền nghe thấy một giọng nữ hơi ngạc nhiên xen lẫn vui mừng vang lên bên tai: "Thư Thư?"

Quý Thư Doanh nghe tiếng liền nhìn sang, cũng hơi ngạc nhiên: "Đàn chị?"

Người phụ nữ tóc ngắn mặc đồ công sở gọn gàng trước mặt chính là Vu Huệ.

Bên cạnh cô còn có một người đàn ông trung niên ăn mặc lịch sự, Vu Huệ nói vài câu với đối phương như để dặn dò và tạm biệt rồi đi về phía Quý Thư Doanh.

"Không ngờ lại gặp em ở đây." Vu Huệ vừa đi vừa cười.

"Lúc trước vừa hay có báo danh, nên em đến nghe thử." Quý Thư Doanh giơ thẻ tham dự trước ngực ra, lắc lắc ra hiệu. "Lần trước chị mời em ăn cơm, lần này để em mời nhé?"

"Đâu tính là mời, chỉ là bữa cơm bình thường thôi." Vu Huệ lắc đầu định từ chối, nhưng không chịu nổi Quý Thư Doanh năn nỉ ỉ ôi, miệng trái "Chị ơi lâu lắm rồi không gặp chị không nhớ em à?", miệng phải "Hôm nay còn tình cờ gặp nhau nữa, đúng là có duyên mà", cuối cùng cũng chịu đồng ý.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!