Chương 22: Băng cá nhân

Nói xong câu đó, ngay cả Quý Thư Doanh cũng khựng lại.

Cô từ bao giờ lại tốt bụng thế này?

Bùi Viễn Chi cũng không ngờ Quý Thư Doanh sẽ chủ động qua đây, ánh mắt trầm tĩnh sâu thẳm rơi lên gương mặt cô, như thể đang phân định thật giả trong lời cô nói.

Ánh mắt chăm chú ấy ngược lại khiến Quý Thư Doanh chột dạ, dứt khoát vươn tay giật lấy tăm bông trong tay anh, hừ một tiếng: "Khỏi cần cảm ơn, cứ coi như hôm nay tôi làm việc tốt giúp người gặp nạn."

Hành động có phần thô bạo, hoàn toàn không cho cơ hội từ chối.

Ngoài dự đoán, Bùi Viễn Chi không hề ngăn cản.

Quý Thư Doanh ổn định lại tinh thần, cô cầm lấy lọ thuốc trên bàn, xé bao bông gạc, tăm bông chấm cồn i

-ốt, rồi nhón chân lên xem xét cằm anh.

Ánh sáng mờ tối, cô khẽ chớp mắt, chăm chú quan sát.

Phòng khách yên tĩnh.

Không ai nói gì, chỉ có hơi thở lặng lẽ loạn nhịp.

Quý Thư Doanh bị sự tĩnh lặng này làm cho bất an.

Cô mở miệng phá vỡ bầu không khí đặc quánh: "Vết thương hơi sâu đấy, tốt nhất là đến bệnh viện xử lý, nhưng anh lại không chịu nghe tôi, thật ra đi một chuyến cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian…"

Bùi Viễn Chi vẫn không lên tiếng, chỉ lặng lẽ nhìn cô.

Theo lý mà nói, hiếm hoi có lúc hai người ở riêng, cô có thể lên giọng trách móc anh, mà Bùi Viên Chi lại không cãi lại nửa lời, lẽ ra cô nên cảm thấy sảng khoái, vui vẻ mới đúng.

Nhưng chẳng hiểu sao, càng nói lại càng thấy bồn chồn.

Anh đang nhìn gì thế? Chẳng lẽ mặt cô dính gì à?

Quý Thư Doanh nghi hoặc cúi đầu nhìn lại mình, váy ngủ không có gì bất thường, vừa mới tắm xong, lớp trang điểm cũng đã tẩy, không thể có chuyện lem son trôi phấn.

Nghĩ mãi không ra, cô đành "lật bài ngửa", ra lệnh: "Thấp xuống chút, anh cao quá tôi với tay lên rất mỏi."

"……"

Bùi Viễn Chi khẽ nhướng mày, không nhúc nhích.

Cô thấy anh bất động, thu tay lại, lùi một bước, trừng mắt nhìn anh, đôi mắt đẹp như sao lấp lánh, giọng đầy chính nghĩa: "Anh không cúi xuống thì tôi bôi thuốc thế nào? Nhón chân mỏi lắm đó, có biết không hả?"

Rõ ràng là đang làm nũng, trách móc, nhưng lại không khiến người ta cảm thấy chán ghét.

"Nếu làm theo lời em," Bùi Viễn Chi giọng đều đều mà rõ ràng, "bôi xong chắc trời sáng luôn rồi."

Quý Thư Doanh: "?"

Chê cô chậm đấy à?

Cô vừa định nổi đóa thì Bùi Viễn Chi lại đột nhiên cúi đầu xuống. Góc độ không lớn, nhưng vừa đủ để cô dễ thao tác hơn.

Quý Thư Doanh: "……"

Lời muốn mắng nghẹn lại trong cổ, cô hừ nhẹ một tiếng: "Vậy mới được chứ."

Cô nhích lại gần hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!