Chương 19: “Nhẹ chút”

Lúc Quý Thư Doanh xông vào, cô không nghĩ ngợi nhiều, mãi sau mới để ý thấy Bùi Viễn Chi đang đeo tai nghe, laptop cũng mở sẵn.

Cô lập tức khựng lại, giọng cũng vô thức nhỏ hơn: "…Anh đang họp à?"

"Ừ." Bùi Viễn Chi trước tiên đáp cô, sau đó quay sang nói gì đó vào tai nghe, là một tràng tiếng Anh, trong đó, Quý Thư Doanh chỉ nghe rõ được từ "fiancee".

Ban đầu cô còn tưởng với tính cách của anh, ít nhất cũng phải bắt cô đợi anh họp xong, nào ngờ vừa nói xong, anh dứt khoát thoát khỏi cuộc họp, gập máy tính lại.

Thấy anh tháo tai nghe màu trắng ra, Quý Thư Doanh chớp mắt, "Không họp nữa à?"

Bùi Viễn Chi tiện tay đặt bút máy vào ống bút, "Không phải em bảo không ngủ được?"

Không biết có phải do cô ảo giác hay không, mà trong lời anh nói dường như có chút bất đắc dĩ.

Nhìn dáng vẻ này… chẳng lẽ định dỗ cô ngủ thật?

"Mất ngủ sẽ ảnh hưởng kết quả kiểm tra ngày mai."

Dường như nhìn ra sự nghi hoặc của cô, Bùi Viễn Chi bổ sung thêm.

"Muốn nghe gì?"

Quý Thư Doanh theo phản xạ nhìn về giá sách phía sau anh.

Trong hàng loạt sách chuyên ngành luật dày cộp với sắc màu nghiêm túc và trầm mặc, cô dường như bắt gặp một chút màu sắc nồi bật khác thường.

Bìa sách đầy màu sắc, hình như trong tên có chữ "thai". Quý Thư Doanh khựng lại, nghi ngờ mình mất ngủ hoa mắt nhìn nhầm.

Đang định bước lại gần xem cho rõ, Bùi Viễn Chi đã đứng dậy, đúng lúc chắn ngang tầm mắt cô: "Về phòng, tôi dỗ em ngủ."

Vừa nói, anh vừa hơi nhướng cằm về phía laptop, ra hiệu nơi này không thích hợp để trò chuyện.

Quý Thư Doanh còn chưa kịp phản ứng, chỉ đành "ừ" một tiếng, ngoan ngoãn đi theo ra ngoài.

Ra khỏi thư phòng, Bùi Viễn Chi tiện tay đóng cửa lại, rồi nói: "Lần sau trước khi vào phòng nhớ gõ cửa."

Tầm nhìn bị chắn lại, chẳng thấy được gì nữa, Quý Thư Doanh cứ cảm thấy anh cố ý tống khứ mình, biết đâu có điều gì không thể để người khác thấy: "Ý anh là sao? Tôi muốn tìm anh còn phải viết đơn xin à?"

"Dù hiện tại chúng ta đang sống chung."

Bùi Viễn Chi thong thả nói, hai chữ "sống chung" được anh nhấn mạnh rõ ràng như đang nhắc nhở, "Nhưng, việc tôn trọng không gian riêng tư của nhau, chắc cô Quý hiểu rõ."

Dù vô tình hay cố ý, cô cũng đúng là đã làm gián đoạn công việc của anh.

Quý Thư Doanh nhìn chằm chằm bức tranh treo tường trong hành lang, các mảng ghép trắng đen xen kẽ bất quy tắc, rất có tính thẩm mỹ, giọng cô nhỏ đi: "Ai rảnh chạy vào phòng anh làm gì? Không phải có lý do chính đáng sao."

Trở về phòng ngủ, Quý Thư Doanh lại leo lên giường, đắp chăn, nhưng chỉ tựa lưng vào đầu giường chứ chưa nằm xuống.

Cô nhìn Bùi Viễn Chi đang đứng cạnh giường.

Anh hơi cúi đầu, tay cầm điện thoại, ngón tay thon dài lướt màn hình, dường như đang tìm chuyện kể trước giờ đi ngủ.

"Anh đứng ngay cạnh giường thế này khiến tôi rất áp lực."

Quý Thư Doanh lên tiếng.

Bùi Viễn Chi nhướng mày.

Ánh mắt anh khiến cô bất giác đọc được một ý: Nhiều chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!