Nói chuyện?
Chưa gặp mà giọng điệu công việc công tư phân minh của Bùi Viễn Chi đã khiến Quý Thư Doanh cảm thấy khó chịu.
Cái kiểu nói năng này, nhìn kiểu gì cũng không giống người thật lòng muốn kết hôn.
Nhưng nghĩ đến tính cách của anh, lần trước gặp còn suýt cãi nhau, Quý Thư Doanh lại dứt khoát dẹp suy nghĩ đó sang một bên.
Quán cà phê nằm ngay bên kia đường, xung quanh toàn là cao ốc văn phòng. Đến trưa, dân công sở ra vào tấp nập, các nhà hàng, quán ăn, trung tâm thương mại đều đông nghẹt người, ai nấy tranh thủ chút thời gian nghỉ trưa quý báu.
Quý Thư Doanh đeo kính râm, khẩu trang, khoác thêm áo khoác chống nắng mỏng, "trang bị" đầy đủ mới đẩy cửa bước ra ngoài.
Tiết trời đầu hạ đã nắng nóng chẳng kém gì giữa mùa, ánh nắng hắt lên từ mặt đường nhựa và những hàng cây ngô đồng hai bên đường sáng chói cả mắt. Kính cường lực của các tòa nhà phản chiếu ánh sáng chói chang, từ xa đã phảng phất hương cà phê thơm nồng đầy quyến rũ.
Quán mà Bùi Viễn Chi gửi là một quán có tiếng gần khu văn phòng, thiết kế cũng khá có gu.
Tên quán dùng kiểu chữ viết tay tiếng Anh thanh thoát, phối với mặt kính lớn và phong cách để khoảng trắng tối giản, có thể nhìn thấy trang trí cổ điển tinh tế bên trong.
Trước cửa có một cây ngô đồng rợp bóng, nắng xuyên qua cành lá tạo thành những vệt sáng loang lổ. Trên chiếc sân nhỏ lát đá màu be, hoa phượng tím nở rộ đẹp mơ màng. Trước khi bước vào, Quý Thư Doanh còn quay lại nhìn thêm một lần.
Leng keng.
Tiếng chuông gió rung nhẹ theo gió lùa khi có người mở cửa bước vào.
Cô tháo kính râm và khẩu trang, đảo mắt nhìn quanh.
Cả quán tràn ngập mùi cà phê nồng đậm, mê người. Người đứng chờ mang đi ở quầy khá đông, nhân viên tất bật, khách ngồi lại không nhiều.
Cho nên chỉ cần nhìn một vòng, Quý Thư Doanh lập tức thấy người đàn ông đang ngồi cạnh cửa sổ.
Ánh nắng trong vắt rọi qua ô cửa kính, làm nổi bật đường nét gương mặt nghiêng sắc sảo của anh. Lông mi rủ xuống tạo thành bóng mờ nhạt, yết hầu nhô rõ, sống mũi cao thẳng, một vẻ ngoài vừa nhã nhặn vừa lạnh lùng xa cách.
Anh mặc sơ mi kiểu Ý màu xám nhạt, cởi hai khuy trên cùng, dáng vẻ uể oải, lười nhác. Một tay đặt hờ trên bàn, tay còn lại lật xem thực đơn đóng bìa giấy bìa cứng màu be, những ngón tay thon dài kẹp lấy trang giấy.
Chiếc đồng hồ mặt bạc nơi cổ tay phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, khiến cả người toát lên khí chất thong thả, nhàn tản.
Không hiểu sao lại thu hút đến thế.
Dù Quý Thư Doanh vốn chẳng ưa cái kiểu lý trí lạnh lùng quá mức của Bùi Viễn Chi, cô vẫn phải thừa nhận rằng anh sở hữu vẻ ngoài quá đỗi xuất sắc.
Phía ngoài là phố xá nhộn nhịp, cao ốc san sát, mà hình ảnh trong mắt cô lúc này lại giống như cảnh phim đầy chiều sâu, nam chính đang ngồi đợi ai đến.
Nếu không có người phụ nữ đứng cạnh Bùi Viễn Chi.
Quý Thư Doanh nheo mắt.
Từ góc này không nhìn rõ mặt cô gái, chỉ thấy là kiểu đồ công sở phong cách OL*, màu sắc phối hợp ổn định gọn gàng, tóc dài uốn lọn màu nâu hạt dẻ, cả người toát lên vẻ quyến rũ của phụ nữ trưởng thành.
(*) OL (Office Lady): phong cách ăn mặc thanh lịch, chuyên nghiệp, thường thấy ở nữ giới văn phòng như sơ mi, chân váy bút chì, blazer, quần tây, giày cao gót… Tông màu phổ biến là màu trung tính, nhã nhặn như đen, trắng, be, xám.
Cô thong thả bước lại gần, vừa hay giọng nói trầm thấp, từ tính của Bùi Viễn Chi vang lên.
"Không có wechat."
Giọng thản nhiên từ chối, ngữ khí có chút mất kiên nhẫn.
Lúc nói, anh chẳng buồn nhìn người bên cạnh, chỉ dùng đầu ngón tay gõ nhẹ mặt bàn.
Là dấu hiệu sắp hết kiên nhẫn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!