Về đến nhà, việc đầu tiên Quý Thư Doanh làm là tháo giày cao gót, thay bằng dép đi trong nhà và bộ đồ ngủ thoải mái, cô tẩy trang, ngâm mình trong bồn tắm, tận hưởng chút thư thả hiếm hoi.
Chuyện vốn treo lơ lửng suốt thời gian qua cuối cùng cũng có kết quả. Đây cũng là một trong những quyết định táo bạo nhưng cẩn trọng nhất cô từng đưa ra trong suốt hơn hai mươi năm qua. Có phần trang trọng, cô bày biện một chút không khí nghi lễ cho riêng mình.
Đĩa trái cây gồm việt quất, kiwi, anh đào được cắt sẵn, bật loa nghe chút nhạc thư giãn, muối tắm mang hương sữa ngọt ngào nhẹ nhàng, điểm thêm cánh hoa hồng trôi lững lờ trên mặt nước.
Nhiệt độ nước vừa đủ, không quá nóng. Dù vậy, sợ ngâm lâu sẽ không tốt, cô cũng chỉ ngâm một lát rồi đứng dậy.
Điều duy nhất khiến cô tiếc nuối là phải tự tay cắt trái cây. Cô không kiên nhẫn lắm, cắt qua loa, bày biện cũng cẩu thả. Bất giác, cô lại thấy nhớ cuộc sống ở nhà cũ nhà họ Quý, chẳng phải động tay làm gì, các dì giúp việc đều lo hết thảy.
Chỉ là, vừa nghĩ tới Quý Mậu Minh, chút hoài niệm kia liền tan biến.
Tắm xong, Quý Thư Doanh bước ra khỏi phòng tắm với chiếc váy ngủ hai dây, mái tóc đen còn nhỏ nước, làn da trắng mịn như sứ phảng phất sắc hồng sau khi được hơi nước xông. Gương mặt lấm tấm đỏ như quả trứng mới bóc vỏ, mịn màng, mong manh nhưng đầy sức sống.
Trong lúc chờ chuyên viên làm đẹp đến, cô ngồi nghịch mấy chai mỹ phẩm trước bàn trang điểm.
Trước đây vốn không định giữ lại đứa bé nên cô chẳng mấy chú ý. Nhưng giờ việc đầu tiên là kiểm tra thành phần các loại sữa dưỡng thể và sản phẩm chăm sóc da, liệu có thành phần hóa học nào không an toàn hay không.
Sau một hồi lọc lựa, gom được cả một túi lớn những thứ cần vứt đi.
Cô dùng dây cột tóc buộc gọn mái tóc vừa sấy khô, tháo mặt nạ chân, đắp mặt nạ, kê gối cao nằm trên giường thoải mái, mở điện thoại ra, bắt đầu tìm hiểu những điều cần lưu ý khi mang thai và lên danh sách mua sắm.
Sản phẩm dưỡng da dành cho bà bầu? Cần mua một bộ mới.
Mỹ phẩm cũng phải thay. Son môi, phấn mắt, kem dưỡng, che khuyết điểm phải thay toàn bộ. Cũng cần mua một số sách liên quan nữa.
Gối bà bầu, quần áo bầu thì khỏi bàn, giày cao gót không thể mang nữa, cần mua vài đôi đế bệt.
Dầu chống rạn? Có vẻ cũng phải mua sớm, nghe nói từ tuần thứ 9-12 có thể bắt đầu bôi.
…
Lên kế hoạch mua sắm cho cuối tuần này, nghĩ đến việc lần trước mua sắm chưa đã vì tâm trạng không tốt, cô quyết tâm tuần này sẽ "quét sạch" cho bõ.
Đang lướt điện thoại ghi chú, cô bỗng phát hiện ra một vấn đề…
Cô đang hăng say chuẩn bị cho đứa bé, mà bố nó, Bùi Viễn Chi, ngoài cuộc gọi hôm đó ra, đến cả mạng xã hội cơ bản nhất cũng chưa kết bạn với cô.
Anh không nhắc, cô cũng quên khuấy mất.
Cô ngán ngẩm, tức thì gọi điện cho anh. Chuông reo mấy tiếng mới có người nhận.
"Sao vậy?"
Giọng Bùi Viễn Chi trầm khàn, lạnh nhạt, cách mic có hơi xa, nghe như vọng lại, mơ hồ.
"Sao anh chưa kết bạn wechat với tôi?" Cô nằm nghiêng trên giường, hai chân co lại kẹp lấy chiếc gối mềm, giọng bực bội như mèo con đang cằn nhằn, đầu ngón tay mảnh khảnh nghịch một lọn tóc, vô thức xoay xoay.
"Gọi điện nói chẳng phải nhanh hơn à?" Anh đáp.
Qua điện thoại còn nghe tiếng bát đũa va chạm lách cách, tiếng trò chuyện khe khẽ. Khung cảnh yên tĩnh, không giống như ở văn phòng. Cô hỏi: "Anh đang ăn cơm?"
"Ừ." Bùi Viễn Chi đáp một tiếng.
Vừa ăn vừa nghe điện thoại với cô, chẳng lẽ là bật loa ngoài?
Quý Thư Doanh đằng hắng nhẹ một tiếng, thu lại phần "giả vờ đáng yêu" vừa nãy, giọng mềm mỏng dịu đi nhưng vẫn có chút làm nũng kiểu con gái: "Số điện thoại tôi cũng là số wechat. Anh kết bạn đi, ngay lập tức."
Nói xong dập máy thẳng thừng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!