Thứ Hai.
Khi chuông báo thức reo đến lần thứ năm, người phụ nữ trên giường cuối cùng cũng duỗi tay, lần mò lên tủ đầu giường, "bộp" một tiếng.
Chiếc điện thoại đang rung lập tức im bặt.
Rèm cửa dày vừa giúp chắn sáng lại cách âm rất tốt. Trong căn phòng thoang thoảng hương thơm, chỉ có chiếc đèn ngủ hình mặt trăng ở đầu giường phát ra ánh sáng dịu nhẹ.
Cánh tay của người phụ nữ thon dài mảnh mai, chiếc áo ngủ lụa tơ tằm màu hồng phấn trượt xuống, để lộ làn da trắng mịn như ngọc, óng ánh như sương.
Xoạt——
Bồn cầu thông minh đang hoạt động, Quý Thư Doanh cẩn thận dùng giấy lau sạch tay, cau mày bước ra từ nhà vệ sinh.
Hôm nay là ngày 15, nhưng kỳ kinh nguyệt của cô đã trễ gần một tuần.
Trước giờ cô luôn đều đặn, 28 ngày một chu kỳ, dù mưa gió bão bùng, trời nóng hay lạnh, chưa chậm một ngày nào.
Không lẽ…
Một cảm giác bức bối khó tả dâng lên trong lòng Quý Thư Doanh. Cô hít sâu vài hơi, cầm điện thoại lên, liếc thấy vài tin nhắn từ số lạ, lập tức xóa đi sau đó chặn không thương tiếc.
Mở tủ quần áo, phải gần mười phút mới chọn được một bộ, sau đó phối thêm túi xách và giày phù hợp.
Ngồi vào bàn trang điểm, dù đã gần sát giờ làm, cô vẫn nhàn nhã đắp mặt nạ rồi trang điểm nhẹ.
Văn phòng luật ở rất gần, chưa tới mười phút đi xe. Quý Thư Doanh vừa kịp ngồi vào bàn làm việc ngay đúng giờ chấm công.
Hồi mới thực tập, cô chọn thuê căn hộ ở đây cũng là vì gần chỗ làm.
"Tiểu Thư."
Vừa ngồi xuống mở laptop, thực tập sinh ở bàn bên cạnh đã nhìn sang, nhỏ giọng nói: "Tôi còn tưởng hôm nay cô không ra ngoài làm việc."
Quý Thư Doanh khựng lại, bắt được trọng điểm: "Hôm nay phải ra ngoài làm việc à?"
Cô gái kia gật đầu: "Ừ, tối qua trong nhóm có gửi email thông báo, cô không nhận được sao?"
Quý Thư Doanh không trả lời ngay, mở máy đăng nhập email, quả thật có hai thư chưa đọc được gửi đích danh cho cô.
Chỉ là cuối tuần cô có thói quen không đụng tới công việc, gần như không bao giờ kiểm tra mail.
"Cuối tuần tôi không xem tin nhắn công việc." Cô trả lời, giọng bình thản.
Dù trời đất đảo điên cũng không quan trọng bằng thời gian nghỉ ngơi cuối tuần của cô.
"……" Cô gái kia còn chưa kịp nói gì, bên cạnh đã có một giọng nữ dịu dàng vang lên: "Không ngờ Tiểu Quý lại không biết hôm nay phải ra ngoài làm việc."
Triệu Hân Nghiên hôm nay mặc một bộ vest trắng, khóe môi cô ta khẽ nhếch, chân mày hơi nhíu như đang lo lắng: "Vậy chẳng phải cô chưa chuẩn bị gì à? Lát nữa luật sư Đỗ mắng thì làm thế nào?"
"Theo tôi thấy, cô sau này vẫn nên giữ liên lạc vào cuối tuần, lỡ cấp trên cần tìm. Dù có đi chơi cũng không thể không kiểm tra công việc được."
Triệu Hân Nghiên học cùng trường với Quý Thư Doanh, nhưng vào văn phòng luật Quân Đức sớm hơn vài tháng.
Hai người luôn không hợp nhau, Triệu Hân Nghiên xem Quý Thư Doanh là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của mình, lo cô giành mất cơ hội được nhận vào làm nhân viên chính thức, bởi không chỉ học vấn mà trình độ tiếng Anh của Quý Thư Doanh đều ăn đứt cô ta.
Thường ngày, cô ta luôn tìm cách bêu xấu Quý Thư Doanh trước mặt luật sư hướng dẫn. Nào là Tiểu Quý không tuân thủ nhiệm vụ được giao, đến giờ là về, vân vân mây mây… Quyết không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để đả kích Quý Thư Doanh.
Hôm nay cũng vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!