Chương 8: (Vô Đề)

Lâm Tòng Chỉ thực sự giận không để đâu cho hết, bởi lẽ trong mắt anh, Dư Thập Cảnh đích thực là một hạt giống tốt của trường Mỹ thuật, vậy mà cậu ta mới xin nghỉ ốm ba ngày cộng thêm một cuối tuần không đến, chẳng biết trúng phải tà thuật gì mà thằng nhóc này bắt đầu học đòi phong cách đại sư.

Anh hậm hực xuống lầu, lực tay ấn thang máy cũng mạnh hơn hẳn mọi khi.

Quán cà phê nằm ngay cạnh cửa hàng tiện lợi dưới lầu, khu vực này phần lớn là tòa nhà văn phòng, những ai không thuê nổi mặt bằng ở khu CBD trung tâm đều chen chúc cả về đây, thế nên quán cà phê cũng mọc lên san sát. Anh bước vào một tiệm gần nhất, đẩy cửa đi vào.

Kể ra cũng lạ lùng, chia tay đã năm năm, hai người không đổi số điện thoại, không hủy kết bạn WeChat, thậm chí ngay cả vòng bạn bè cũng chẳng chặn đối phương. Lịch sử trò chuyện của Lâm Tòng Chỉ và hắn dừng lại ở rạng sáng năm năm về trước. Ngày hôm đó anh lần đầu tiên lên tàu, Tiêu Kinh Văn gửi cho anh một câu: "Chú ý an toàn, vạn sự cẩn thận", anh trả lời một chữ "Vâng", và tiếp sau đó là sự im lặng kéo dài suốt năm năm.

Anh đoán được Tiêu Kinh Văn sẽ chẳng thể nào yên tâm về mình. Khi ấy anh là cậu sinh viên tốt nghiệp 22 tuổi, một thân một mình xách hành lý cùng túi tranh, hòm tranh đi về phía biển khơi, là ai cũng khó lòng yên tâm cho được. Thế nên sau này, thi thoảng phát hiện người của Tiêu Kinh Văn trên tàu, anh cũng chẳng lấy làm ngạc nhiên.

Anh gửi định vị quán cà phê cho Tiêu Kinh Văn qua WeChat, rồi đến quầy bar gọi món. Lúc gọi đồ uống thực ra anh có chút do dự không biết nên gọi mấy ly, chủ yếu là vì không biết phía Tiêu Kinh Văn sẽ có mấy người tới... Khoan đã, Lâm Tòng Chỉ tự giật mình bởi suy nghĩ của chính mình

- Nghĩ cái gì thế này! Liên quan gì đến mình chứ!

"Chào bạn, cho một ly cà phê đá ủ lạnh cỡ lớn." Lâm Tòng Chỉ nói.

Dứt lời, nhìn thấy tủ bánh ngọt bên cạnh quầy thu ngân, nhân viên lập tức giới thiệu: "Đây là món mới mùa này của tiệm chúng tôi đấy ạ, tên là 'Hoàng hôn tan vào biển', anh có muốn dùng thử một chiếc không? Có thể ghép thành combo với cà phê đấy ạ!"

Đến lúc Lâm Tòng Chỉ phản ứng lại thì nĩa ăn bánh đã xắn vào phần chóp nhọn của miếng bánh kem hình tam giác màu vàng chanh kia rồi.

"Ưm." Nuốt xuống một miếng nhỏ, khó ăn quá.

Đúng là... Lâm Tòng Chỉ phải uống một ngụm cà phê lớn mới có thể trôi bớt cái vị ngọt khé cổ lại chua loét trong miệng đi.

Tiếp đó, chuông gió treo trên cửa tiệm vang lên hai tiếng. Hôm nay thành phố Dữ hiếm hoi hửng nắng, thậm chí còn hơi gắt. Tiêu Kinh Văn không mặc áo khoác vest, chỉ mặc một chiếc sơ mi trắng cổ kiểu Đế chế cùng cà vạt đen in hoa chìm, tay xách túi đựng máy tính.

Việc đầu tiên hắn làm là nhìn quanh quán cà phê tìm Lâm Tòng Chỉ, thú thật là cái nhìn đầu tiên hắn không dám nhận người.

Bởi vì hôm nay Lâm Tòng Chỉ mặc một chiếc áo màu hồng, là áo thun in hình Melody. Da anh trắng, tóc lại xoăn tự nhiên, cộng thêm miếng bánh kem vàng rực trước mặt, thoáng nhìn qua Tiêu Kinh Văn cứ ngỡ mình đang nhìn thấy anh của thời đại học, sững sờ mất một lúc.

Tiêu Kinh Văn bước tới, đặt túi máy tính lên chiếc ghế phía bên kia bàn, hỏi: "Chỗ này không có người ngồi chứ?"

"Không có." Lâm Tòng Chỉ không hiểu, chẳng phải mình đang ngồi một mình ở đây sao.

Tiêu Kinh Văn đi tới quầy bar gọi món. Các barista ở đây pha chế rất nhanh, chỉ nháy mắt Tiêu Kinh Văn đã quay lại chỗ ngồi. Ánh mắt Lâm Tòng Chỉ cứng đờ, nhìn ly nước hắn bưng về, rồi lại nhìn mặt hắn.

"Anh..." Lâm Tòng Chỉ nhất thời không biết nói gì cho phải, bởi vì Tiêu Kinh Văn gọi một ly nước màu hồng. Hồng y hệt màu áo của anh, có lẽ là thức uống vị dâu rừng hay mâm xôi gì đó, dạng đá xay, bên trên còn phủ một lớp kem tươi.

Vô cùng phấn nộn, vô cùng không hợp với Tiêu Kinh Văn.

Tiêu Kinh Văn lại tỏ ra rất bình thản: "Hôm nay anh uống hơi nhiều cà phê rồi, nhân viên giới thiệu món mới."

"Ồ." Lâm Tòng Chỉ hoàn toàn không tin. Anh cảm thấy mình bị mạo phạm, nhưng lại chẳng có bất cứ lý do nào để lên án Tiêu Kinh Văn, bởi vì rèm cửa trong phòng ngủ của anh che sáng cực tốt, sáng sớm tinh mơ còn lơ mơ ngái ngủ, anh đã không thể phân biệt nổi chiếc áo thun vốn dĩ thuộc diện chỉ để sưu tầm này.

Tiêu Kinh Văn bưng ly lên uống một ngụm, biểu cảm thay đổi một cách đầy vi diệu, khiến Lâm Tòng Chỉ thấy hả hê

- Không còn nghi ngờ gì nữa, món mới của cái tiệm này đều ngọt chết người ta.

Trong tiệm đang phát bài hát tiếng Pháp Minuit, lời ca vui vẻ ngân nga câu "Đoán đúng rồi, nụ cười đêm nay của em chỉ thuộc về anh". Khách bàn bên cạnh dường như là một đôi tình nhân, trên bàn cũng có một đĩa bánh ngọt giống hệt của Lâm Tòng Chỉ, chỉ có điều người ta ăn rất vui vẻ, hai người cùng chia sẻ một miếng bánh.

Tiêu Kinh Văn bị hương vị của ly nước màu hồng này làm cho kinh hãi một phen. Hắn vốn không hay ăn đồ ngọt, Lâm Tòng Chỉ cũng chẳng thích ăn, đột nhiên bị lượng đường tấn công... Hắn lại uống thêm một ngụm nữa. Ánh mắt Lâm Tòng Chỉ nhìn hắn mang theo vài phần nể phục.

"Vì mục lục phải làm xong trước để gửi cùng thư mời cho các nhà sưu tập nên hơi gấp." Tiêu Kinh Văn mở laptop, xoay ngược lại rồi đẩy đến trước mặt anh, "Phần để trống này là chỗ em cần điền, em điền xong anh sẽ tải lên luôn."

"Ồ, được." Lâm Tòng Chỉ chỉnh lại máy tính cho ngay ngắn. Trên màn hình là một bảng biểu, cột của anh đang để trống, cũng trống rỗng y như bộ não anh lúc này.

Tiêu Kinh Văn ngồi đối diện lấy iPad từ trong túi ra bắt đầu làm việc, ký tá một vài văn bản.

Khách trong quán cà phê đều rất yên tĩnh, bầu không khí ôn hòa, nhiệt độ vừa phải, trong không trung thoang thoảng mùi cà phê từ quầy bar bay tới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!