Chương 30: (Vô Đề)

Chờ đến khi Lâm Tòng Chỉ cảm thấy mọi chuyện đã hòm hòm rồi, chẳng thể cứ mãi nán lại chốn này.

Lúc xuống lầu làm thủ tục trả phòng, lễ tân thông báo với anh rằng căn phòng này đã được gia hạn thêm một đêm, lại còn dặn dò nếu nhất quyết muốn hủy thì phí thủ tục e là sẽ khá cao.

Ngẫm lại, hẳn là Tiêu Kinh Văn cảm thấy anh cần thêm thời gian để bình tâm, nên đã dứt khoát gia hạn thêm một đêm. Lâm Tòng Chỉ thẫn thờ giây lát, rồi bảo với nhân viên phục vụ rằng vậy thì không trả nữa.

Sáng hôm sau, anh lên máy bay về nước.

Dì của Lâm Tòng Chỉ còn muốn nán lại Tây Ban Nha vui chơi thêm vài ngày, hôm nay dì đi Madrid, tiếp đó sẽ đến Barcelona. Anh cùng bà ngoại và cậu đi chung một chuyến bay về nước. Trên máy bay, bà ngoại lật xem ảnh cưới của Lâm Linh Ngọc, rồi kéo trễ cặp kính lão xuống, nhìn Lâm Tòng Chỉ: "Mẹ con tu thành chính quả rồi đấy, còn con thì sao?"

Người già cũng chẳng quá nghiêm túc, chỉ mang ý trêu đùa anh chút thôi. Lâm Tòng Chỉ hất hàm về phía ghế trước, ra hiệu bảo: "Cậu vẫn còn lẻ bóng kia kìa."

"Nó ấy à." Bà ngoại đảo mắt một cái. "Bày đặt chủ nghĩa độc thân gì đó, bảo là muốn ở vậy cả đời."

"Ngầu quá nha cậu." Lâm Tòng Chỉ nhoài người lên ghế trước.

Cậu anh đưa tay ấn đầu anh quay trở về, "Đừng có lái chủ đề sang người cậu!"

Gia đình Lâm Tòng Chỉ thuộc kiểu để con cái tự do phát triển. Những năm anh lênh đênh trên biển, người nhà quả thực có lo lắng, chủ yếu là về vấn đề an toàn thân thể. Để mẹ và bà ngoại yên tâm, anh đã thẳng thắn thú nhận rằng Tiêu Kinh Văn có sắp xếp người trông nom mình ở trên tàu.

Vậy nên thực ra người nhà anh đều biết đến sự tồn tại của nhân vật tên Tiêu Kinh Văn này.

Ngủ một chốc rồi lại thức một chốc, anh ăn chút đồ ăn trên máy bay. Anh không biết câu "về nước anh đón em" mà Tiêu Kinh Văn nói là tự mình đến đón hay phái một chiếc xe tới. Năm năm trước khi còn là nhân viên làm công ăn lương bình thường, Tiêu Kinh Văn thường xuyên bận rộn đến mức hộp cơm hâm nóng hai lần rồi mà vẫn chưa ăn được một miếng.

Sau này bên nhau chưa được mấy ngày, hắn thú nhận với Lâm Tòng Chỉ rằng mình thực ra là con trai chủ tịch tập đoàn Gleam. Khi ấy Lâm Tòng Chỉ còn tưởng hắn đang chơi trò 'nói với người yêu bạn là con nhà giàu xem phản ứng ra sao", thế là Lâm Tòng Chỉ vừa gật gù "ừm ừm", vừa tiếp tục đá bóng trên PS5, đến một ánh mắt cũng chẳng thèm chia cho hắn...

Mãi về sau khi Lâm Tòng Chỉ biết rõ gia cảnh của hắn, quả thực có chút bất ngờ.

Nửa chặng sau của cuộc tình, Tiêu Kinh Văn dần tiếp quản Gleam với vô số dự án và các cuộc họp. Trước kia làm giám đốc dự án, chỉ cần tổng hợp tài liệu dự án rồi gửi lên tổng giám đốc là xong; sau này ngồi lên vị trí cao, hắn bắt đầu phải tiếp nhận văn kiện từ tất cả các giám đốc dự án gửi lên.

Châu báu, thư pháp, tranh vẽ, đồ nội thất cổ, đồng hồ, hàng xa xỉ phẩm thậm chí là túi hiệu, còn có cả đồng hồ hay thắt lưng người nổi tiếng từng dùng, giá dự tính, giá khởi điểm, người mua người bán, giấy chứng nhận giám định...

Tiền đề quan trọng là, những tài liệu này đều đã được các giám đốc dự án tổng hợp hoàn chỉnh, đệ trình lên hắn ở trạng thái rõ ràng và trực quan nhất. Đây mới chỉ là phần dự án, chưa kể còn các bên hợp tác, viện nghệ thuật, bảo tàng mỹ thuật, khách sạn, người mua người bán lại càng phải chọn lọc kỹ càng.

Tiêu Kinh Văn chính là bức tường chịu lực của Gleam, nhân viên trên dưới toàn công ty dựa vào hắn để làm việc, đối tác trong ngoài ngành cần có hắn để vận hành trơn tru hơn.

Cho nên sau khi máy bay hạ cánh, nhìn thấy Tiêu Kinh Văn bằng xương bằng thịt ở sân bay, anh vẫn khá là kinh ngạc.

Tiêu Kinh Văn vẫn diện bộ vest thẳng thớm trang nghiêm, trên cánh tay vắt chiếc iPad, đứng thẳng tắp, cúi đầu nhìn màn hình. Ưu thế chiều cao của hắn bày ra đó, không hề bị chìm nghỉm giữa dòng người. Nghe thấy tiếng loa thông báo, hắn khóa màn hình iPad bỏ vào cặp táp, ngẩng đầu nhìn số hiệu chuyến bay.

Lâm Tòng Chỉ xuống máy bay xong liền đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, suốt chặng đường về hình tượng chẳng được chỉn chu, dẫn đến việc khi đi tới trước mặt Tiêu Kinh Văn, đối phương đã bật cười: "Sao mà xa cách thế?"

"..." Lâm Tòng Chỉ ngước mắt nhìn hắn, lại đè thấp vành mũ, lảng sang chuyện khác: "Sao anh lại đích thân tới đây, gần đây không phải đang có phiên đấu giá trực tuyến à?"

"Bà ngoại." Tiêu Kinh Văn vừa định trả lời thì ánh mắt đã vượt qua anh, chào hỏi bà ngoại, lại tiếp tục bắt tay cậu của anh, nói: "Cháu có gọi hai chiếc xe đi cùng tới đây, tiện đường đưa hai vị về luôn ạ."

Bà ngoại và cậu từ chối đôi câu, sân bay gọi taxi hay đi tàu điện ngầm đều rất tiện. Nhưng Tiêu Kinh Văn nói: "Thang cuốn ở ga tàu điện ngầm bị nước mưa tràn vào nên ngừng hoạt động rồi ạ, cầu thang bộ toàn nước đọng, trơn lắm, mọi người mang theo vali không tiện đâu."

"Lúc xuống máy bay không để ý, hóa ra mưa to thế này cơ à..." Cậu thở dài, "Vậy thì phiền cháu quá."

Mùa mưa dầm ở thành phố Dữ đã kết thúc, nhưng ngay sau đó bão lại quét qua.

Tiêu Kinh Văn lái một chiếc xe, hai chiếc xe phía sau lần lượt đưa bà ngoại và cậu về nhà. Đúng như lời hắn nói, thành phố Dữ lúc này đang trải qua hình thái thời tiết đối lưu mạnh, tuy mới hơn ba giờ chiều nhưng chẳng thấy nổi một tia nắng.

Trên mặt đường gió cuốn theo lá cây và túi nilon, mỗi chiếc xe chạy qua đều làm bắn lên những vũng nước đọng, cần gạt nước hoạt động với tần suất cao, dải cao su ma sát ken két với kính chắn gió.

Tất cả đều là những yếu tố gây buồn ngủ, Lâm Tòng Chỉ ngồi ở ghế phó lái gà gật muốn ngủ.

Đường từ sân bay vào thành phố dài hơn hai mươi cây số, vào đến nội thành thì tắc cứng trên cầu vượt do mưa lớn, dòng xe cộ bất động. Tiêu Kinh Văn nhìn sang, thấy anh đã ngủ rất say.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!