Lâm Tòng Chỉ từng tặng hắn rất nhiều món đồ kỳ lạ quái gở, chiếc thắt lưng da màu hồng phấn này chỉ là một trong số đó.
Nói cho cùng, thứ này thực ra là do anh muốn trêu chọc Tiêu Kinh Văn. Với thứ đồ như thắt lưng, muốn không để lộ ra ngoài cũng đơn giản, cứ không cởi áo khoác ra là được. Năm năm trước, Tiêu Kinh Văn đeo thắt lưng màu hồng đi làm, chỉ hận không thể dán chặt vạt áo vest lại; năm năm sau Tiêu Kinh Văn lại đeo chiếc thắt lưng này, anh lại hận không thể để gió thổi mạnh thêm chút nữa.
"Anh đúng là..." Lâm Tòng Chỉ hít mạnh một hơi, hồi lâu không tìm được từ ngữ, "Đúng là..."
"Đúng là" mấy bận, cuối cùng anh cũng buông tay ra, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: "Năm tháng khiến anh càng thêm ung dung điềm tĩnh rồi nhỉ."
"Ừ." Tiêu Kinh Văn tùy ý chỉnh lại cà vạt. Hôm nay gió quả thực rất lớn, tuy nói rằng chẳng có ai cố tình đi soi mói xem người khác đeo thắt lưng gì, nhưng Lâm Tòng Chỉ bắt đầu để ý rồi!
Cảm giác này rất mâu thuẫn, một mặt đây là cách ăn mặc của riêng Tiêu Kinh Văn, một người đàn ông trưởng thành 33 tuổi có quyền lựa chọn mình mặc cái gì; mặt khác, Lâm Tòng Chỉ lại trào dâng một cảm giác xấu hổ to lớn không rõ nguyên do...
Chuyện này làm anh nhớ lại hồi mới lên cấp hai, dì anh dẫn anh đi dạo trung tâm thương mại. Khi đó trong trung tâm có một cơ sở mỹ thuật đang tuyển sinh, mời những đứa trẻ trong độ tuổi phù hợp đến dùng họa cụ vẽ tranh miễn phí. Dì anh vui vẻ vô cùng, dắt tay Lâm Tòng Chỉ đi tới đó, cực kỳ kiêu ngạo nói với người ta: "Cháu nhà chúng tôi là họa sĩ nhí đấy!"
Lúc đó Lâm Tòng Chỉ vô cùng hy vọng có một con quái vật kiểu như thú hợp thể Belial xuất hiện, một chân đạp bằng cái trung tâm thương mại này... không, đạp phẳng cả cái thành phố này luôn đi.
Đại khái chính là loại cảm giác xấu hổ đó đã khiến anh nhìn chằm chằm Tiêu Kinh Văn với ánh mắt chẳng mấy thiện lành.
Người đằng kia thì dửng dưng như không, ánh mắt đong đầy ý cười nhìn lại anh.
Vé máy bay về nước của Lâm Tòng Chỉ là vào buổi sáng ngày thứ hai sau hôn lễ, nhưng ngay tối hôm đó Tiêu Kinh Văn đã phải rời đi.
Sau khi hôn lễ kết thúc, Tiêu Kinh Văn lấy lý do "Em tiễn anh một đoạn nhé", đưa Lâm Tòng Chỉ về khách sạn mình ở.
Nghe thì có vẻ là một lý do mập mờ không rõ, nhưng Tiêu Kinh Văn quả thực đang gấp rút về nước, Gleam còn một đống việc cần xử lý. Cho nên sau khi đến khách sạn, đúng thật chỉ là nhìn hắn thu dọn hành lý một chút, sau đó đợi taxi tới.
Trong khoảng thời gian đó, Tiêu Kinh Văn thay một bộ quần áo, không tránh mặt anh, anh cũng chẳng né tránh. Dáng người đẹp như thế, không nhìn thì phí.
Khi thay đồ, hắn cởi áo khoác vest ra trước, thế là chiếc thắt lưng màu hồng phấn kia tự nhiên hiện ra trọn vẹn trước mặt Lâm Tòng Chỉ. Thật ra trông cũng khá khôi hài, sơ mi trắng quần tây đen, thắt lưng màu hồng Barbie. Lâm Tòng Chỉ ngồi trên chiếc ghế sofa đơn, nghiêng đầu cười khẽ một tiếng.
"Cần anh vào nhà vệ sinh thay không?" Tiêu Kinh Văn hỏi anh.
"Không cần." Lâm Tòng Chỉ đổi tư thế, tùy ý dựa vào ghế, chống cằm nói, "Thừa thãi."
"Vậy được."
Hắn liền tiếp tục cởi áo sơ mi. Đầu tiên là nới lỏng cà vạt, một tay giật nó xuống, kéo phần dây hẹp ra, tiếp đó rút cả dải cà vạt khỏi cổ áo, cuộn lại tùy tiện ném vào vali hành lý.
Mấy năm gần đây hắn không hề lơ là việc rèn luyện, vị tổng giám đốc kỷ luật vẫn duy trì thói quen tập gym. Thật ra lần trước lúc chuyển tranh ở phòng triển lãm, Lâm Tòng Chỉ đã nhìn ra rồi. Dáng người vẫn rất đẹp.
Lần trước là áo sơ mi ướt đẫm dán chặt vào da thịt, lần này là trực tiếp nhìn thấy. Áo sơ mi của hắn được kéo ra khỏi cạp quần, mỗi động tác c** đ* của Tiêu Kinh Văn đều tràn đầy sức lực, kéo một cái là xong ngay. Tiếp đến là cởi cúc áo, hai người bốn mắt nhìn nhau. Chiếc vali hành lý mở toang lộn xộn, cũng giống như tâm cảnh của hai người lúc này.
Áo sơ mi cũng bị ném vào, chiếc áo trắng như tuyết rơi vào trong vali, nửa thân trên cường tráng của Tiêu Kinh Văn hoàn toàn lộ ra trước mắt Lâm Tòng Chỉ. Hắn không phải kiểu cơ bắp cố tình luyện tập, không có hiệu ứng do bột protein đắp lên, mà trông giàu cảm giác sức mạnh hơn.
Trong căn phòng khách sạn có hiệu quả cách âm thượng thừa, tiếng nuốt nước bọt của Lâm Tòng Chỉ vang lên rõ ràng lại đầy xấu hổ. Hai người nhìn nhau trong sự im lặng kéo dài, ánh mắt dần trở nên mông lung. Trong khoảnh khắc mặt trời sắp lặn, thành phố chuyển mình từ quang minh sang u tối, bóng nắng ngả về Tây, bọn họ trong phút chốc dường như đều nhìn thấy đối phương của năm năm về trước.
Năm năm có thể thay đổi quá nhiều thứ, con người ta luôn muốn theo đuổi một loại "vĩnh hằng" ổn định nào đó, nhưng bất lực thay, vạn vật trên thế giới này đều đang thay đổi.
Trước kia, Tiêu Kinh Văn bình thản chấp nhận chia tay, bởi vì hắn cảm thấy bất kỳ ai cũng không thể bắt Lâm Tòng Chỉ phải gọt chân cho vừa giày, bản thân hắn lại càng không thể.
Hôm nay, Tiêu Kinh Văn bình thản c** q**n áo trước mặt anh, bây giờ hắn đã có năng lực để Lâm Tòng Chỉ vẽ những thứ anh muốn vẽ, sống cuộc sống lý tưởng hóa của anh, có được tất cả những gì anh muốn.
Tàn dương nơi chân trời trông có vẻ rất bỏng tay, Tiêu Kinh Văn trước mặt anh cũng vậy.
Hắn đi tới trước ghế sofa, một chân quỳ lên bên cạnh chân Lâm Tòng Chỉ, cúi người xuống thấp, hai tay nâng mặt anh lên, hôn xuống đôi môi anh.
Tiêu Kinh Văn quả nhiên rất nóng, anh cảm nhận được.
Khác với nụ hôn đầy xúc động lần trước, nụ hôn này dịu dàng đến mức khiến tứ chi bách hài của anh mềm nhũn như kẹo mạch nha không thể nhấc lên nổi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!