Chương 22: (Vô Đề)

Lâm Tòng Chỉ thu dọn hành lý cho chuyến đi sáu ngày. Trước khi lên đường, anh dặn dò Trương Miểu đôi chút về chuyện ở phòng tranh và giao bài tập cho Tiểu Thần.

Tám giờ tối, anh cùng Lâm Linh Ngọc đi tàu cao tốc sang thành phố khác để bắt máy bay.

Trước đây, có lần Lâm Tòng Chỉ vô tình bắt gặp Lâm Linh Ngọc hẹn hò với bạn gái. Bà vốn cố ý tránh mặt anh, lần đó chỉ là sự cố ngoài ý muốn. Khi ấy, Lâm Tòng Chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi, lòng vừa hoang mang lại vừa tò mò.

Lâm Linh Ngọc rất lo lắng chuyện này sẽ gây ảnh hưởng, thậm chí là định hướng sai lệch cho con trai, nhưng bà vẫn kiên nhẫn giải thích, giúp anh hiểu về sự đa dạng của con người, cũng như việc tình cảm vốn chẳng chịu sự ràng buộc của giới tính.

Điều này giúp Lâm Tòng Chỉ sau này có được sự nhìn nhận chắc chắn về xu hướng tính dục của bản thân. Anh không hoảng loạn hay xấu hổ, thậm chí khi mới quen Tiêu Kinh Văn, anh còn rất nghiêm túc hỏi hắn: "Anh có chắc mình là Gay không? Anh có nhận thức rõ ràng về bản thân mình chưa?"

Lâm Tòng Chỉ tiếp nhận xu hướng tính dục của Lâm Linh Ngọc rất nhẹ nhàng. Khi ấy anh cười bảo: "Người khác có một người mẹ đã hạnh phúc rồi, con sẽ có tới hai người."

Anh khá thích Hannah, một người phụ nữ Ý xinh đẹp. Khi bà ấy nhìn mẹ anh, đôi mắt tựa như ống kính máy ảnh mở khẩu độ lớn, xóa phông cả thế giới. Ánh nhìn say đắm ấy mang lại cho anh một cảm giác quen thuộc đến lạ.

Còn năm ngày nữa là đến lễ cưới. Tây Ban Nha là quốc gia hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới. Khoảnh khắc máy bay hạ cánh xuống sân bay Seville, chỉ cần nhìn ánh nắng bên ngoài, Lâm Tòng Chỉ đã cảm nhận được luồng nhiệt nóng rực ập tới.

Lâm Linh Ngọc cười nói: "Hình như hôm nay 35 độ đấy."

"..." Lâm Tòng Chỉ nín lặng, "Con bắt đầu muốn về nước rồi."

Hannah đón họ ở sân bay, trước tiên dành cho Lâm Linh Ngọc cái ôm thật chặt, sau đó ôm lấy Lâm Tòng Chỉ. Câu đầu tiên của Hannah là "Lâu rồi không gặp", câu thứ hai là "Đeo balo ra phía trước đi, sân bay nhiều trộm lắm".

Gần như ngay khoảnh khắc bánh xe máy bay chạm đất, Tiêu Kinh Văn đã gửi tin nhắn WeChat hỏi anh đến nơi an toàn chưa. Tuy nhiên lúc đó điện thoại vẫn chưa có sóng. Chuyến đi Tây Ban Nha này anh chỉ ở lại đến ngày cưới nên không định mua sim mới.

Tại sân bay, anh kết nối WiFi công cộng, trả lời Tiêu Kinh Văn một câu "Đến rồi", sau đó tạm biệt Hannah và mẹ để về khách sạn nghỉ ngơi.

Seville nóng thật sự, cánh tay người đi đường đỏ ửng vì nắng gắt. Ngày đầu tiên, Lâm Tòng Chỉ trốn trong phòng khách sạn cả ngày. Vừa nóng vừa mệt, anh ngủ một giấc li bì quên trời đất.

Mãi đến hơn ba giờ chiều hôm sau anh mới chịu dậy. Mặt trời nung tay nắm cửa khách sạn nóng đến mức không cầm nổi, anh định ra ngoài mua cây kem.

Đã hơn hai năm kể từ lần cuối anh đến Seville, đường sá chỉ còn nhớ mang máng. Theo trí nhớ của anh thì có một tiệm kem nằm ngay gần đây, trước kia Lâm Tòng Chỉ rất thích mứt quả mâm xôi của quán đó.

Trong tiệm đang xếp hàng dài, Lâm Tòng Chỉ xui xẻo đứng ngay dưới nắng, chỉ còn cách mái hiên che nắng chưa đầy hai bước chân. Mà dòng người thì đứng im bất động khiến anh tuyệt vọng vô cùng.

Đã thế điện thoại còn không bắt được WiFi của quán.

Nghe người phía trước phàn nàn thì hình như hôm nay chỉ có một nhân viên làm việc nên phục vụ rất chậm.

Anh hơi hối hận, nhưng lỡ xếp hàng rồi, quay đầu nhìn lại thấy chỉ trong chốc lát mà hàng người phía sau mình cũng đã dài thêm.

Giữa trưa nắng gắt, tiệm kem đương nhiên đông nghẹt người.

Chuyện đó thì thôi đi, đằng này điện thoại còn không có mạng. Anh đứng ở vị trí rất oái ăm, khách sạn phía sau, tiệm kem phía trước, vừa khéo nằm ngay giao điểm vùng phủ sóng WiFi công cộng của cả hai bên, thành ra chẳng bắt được sóng bên nào.

Xếp hàng mà không có điện thoại để nghịch đúng là cực hình.

Lâm Tòng Chỉ bị nắng chiếu đến choáng váng, lần đầu tiên thấy nhớ những ngày mưa.

Con người là vậy đấy, lúc mưa dầm dề thì mong nắng, giờ mặt trời treo cao lại ước có vài đám mây đen kéo tới.

"Bzz."

Điện thoại anh rung lên một cái. Hơi ngạc nhiên vì nãy giờ làm gì có mạng. Cúi xuống nhìn, hóa ra là điện thoại đã tự động kết nối với điểm truy cập cá nhân của ai đó.

Có những ký ức được iCloud cất giữ hộ, dù điện thoại đã đổi, nhưng dữ liệu đồng bộ trên đám mây vẫn ghi nhớ mật khẩu điểm truy cập đó, và khi khoảng cách đủ gần... chúng sẽ tự tìm đến nhau.

Anh siết nhẹ chiếc điện thoại. Thông thường, phạm vi kết nối điểm truy cập cá nhân là bán kính khoảng 20 mét, nghĩa là người kia lúc này đang cách anh ít nhất trong khoảng 20 mét.

Tiếng ồn ào xung quanh dần trở nên mơ hồ, trong vòng 20 mét, có một đoạn tín hiệu tần số vô tuyến đang kết nối họ với nhau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!