Việc tuyển chọn vật phẩm đấu giá được diễn ra công khai. Mỗi quý, công ty đấu giá Gleam đều gửi lời mời đến các bậc thầy và danh gia vọng tộc trong nhiều lĩnh vực tới tham gia bỏ phiếu, khâu này chính là sự bảo chứng cho chất lượng của các vật phẩm.
Thêm vào đó, thời buổi này cái gì cũng có thể trở thành chiêu trò, một số người cho rằng chỉ cần tác phẩm được Gleam chọn đưa lên sàn đấu giá, bất luận giá chốt cuối cùng là bao nhiêu thì đó cũng là một sự công nhận, chẳng khác nào dát vàng lên hồ sơ lý lịch.
Sau khi Lâm Tòng Chỉ đổi xong vật phẩm đấu giá, cuộc họp lại tiếp tục.
Các vị giám khảo không phải ai cũng đích thân đến dự, nhất là những vị tuổi cao sức yếu thường ủy quyền cho con cái hoặc người đại diện đến họp thay, còn ý kiến của họ sẽ được truyền đạt thông qua điện thoại hoặc video.
Lâm Tòng Chỉ đổi tranh rất nhanh, trong máy tính vốn đã lưu sẵn bản scan của bức tranh kia, anh chỉ mất một phút để tải lên. Ngay sau đó, trợ lý của Tiêu Kinh Văn cập nhật danh mục đấu giá, sắp xếp ngẫu nhiên rồi trình chiếu lên màn hình lớn.
Vật phẩm đấu giá mỗi quý của Gleam luôn là đề tài nóng hổi trong giới chuyên môn. Lúc này, các tác giả và nhà sưu tầm ngồi trong hội trường đều đang hướng ánh mắt đầy mong đợi về phía danh mục.
Bên ngoài, mưa đã dần tạnh. Một cơn mưa rào sấm chớp đến thật dữ dội nhưng cũng đi rất nhanh.
Nơi đây là khu CBD tấc đất tấc vàng của thành phố Dữ, về đêm đèn đuốc sáng trưng. Mưa tạnh, dân văn phòng tăng ca rủ nhau đi mua đồ ăn khuya, tiếng giày cao gót và giày da lách cách dẫm lên mặt đường ướt sũng. Họ hít thở bầu không khí sau cơn mưa, nơi hàng cây bên đường cũng được gửi gắm kỳ vọng trở thành cả một cánh rừng.
Ở khu vực này, tầng 15 chưa được coi là tầm nhìn cao. Lâm Tòng Chỉ đứng bên bệ cửa sổ cuối hành lang nhìn xuống, mặt đường vẫn còn đọng nước, phản chiếu ánh đèn đường cùng dòng xe cộ ngược xuôi.
Trương Miểu tìm anh mãi mới thấy, cô bước lại gần: "Sao gọi điện mà cậu không nghe máy thế, tôi còn tưởng cậu chạy trước rồi."
"Điện thoại không rung." Lâm Tòng Chỉ xoay người lại đáp.
"Vậy hả." Trương Miểu không nghĩ ngợi nhiều, nói tiếp, "Đăng ký xong xuôi rồi, về thôi."
"Vất vả cho cô rồi." Lâm Tòng Chỉ gật đầu.
Tranh của anh đã được chọn.
Quá trình tuyển chọn của Gleam rất công khai minh bạch, có nét giống với hình thức bỏ phiếu công khai tại các buổi đấu thầu. Các vật phẩm lần lượt hiện lên màn hình lớn, từ trang sức, đồ cổ, tranh vẽ, cho đến điêu khắc... các giám khảo sẽ chấm điểm tại chỗ, và vật phẩm không hiển thị nguồn gốc hay tên tác giả. Bởi vậy, xét theo một ý nghĩa nào đó, việc Lâm Tòng Chỉ thay đổi vật phẩm vào phút chót là một nước đi không an toàn.
Nhỡ đâu trong khoảng thời gian ngắn ngủi trước cuộc họp, Tiêu Kinh Văn đã đánh tiếng với các giám khảo thì sao. Anh đột ngột đổi bức Cao Tăng xuống, chẳng phải tự đẩy mình vào thế bất lợi ư?
Nhưng may thay, bức trăng tàn trên biển kia vẫn vượt qua vòng tuyển chọn, chính thức góp mặt trong phiên đấu giá mùa hè của Gleam.
Lâm Tòng Chỉ đi theo sau Trương Miểu vào thang máy, xuống hầm để xe rồi lên xe.
Mãi đến khi xe chạy được vài cây số, Trương Miểu mới than thở: "Sao cậu lại đổi tranh vào phút chót thế? Nhỡ đâu tổng giám đốc Tiêu niệm tình xưa nghĩa cũ, đã lo lót với giám khảo giúp chúng ta rồi thì sao."
"Chính là để ngăn chặn việc anh ấy làm thế." Lâm Tòng Chỉ ngồi ở ghế phụ, tay nắm hờ đặt lên môi, mắt nhìn ra ngoài cửa kính chắn gió.
Trương Miểu không hiểu: "Lúc cậu đòi đổi tranh tôi cứ tưởng cậu sợ bị bạn trai cũ gây khó dễ, sau đó nghĩ lại thì thấy tổng giám đốc Tiêu không phải người như vậy. Tại sao chứ? Giúp chúng ta lo lót chẳng phải tốt hơn à?"
Lời này không sai, phòng tranh của họ đã bắt đầu phải ăn vào vốn, toàn bộ hoạt động đều dựa vào tiền tiết kiệm bán tranh trước đây của Lâm Tòng Chỉ để duy trì.
"Không được." Lâm Tòng Chỉ lắc đầu.
Trương Miểu đành coi như anh không muốn nợ ân tình của người cũ: "Thôi được rồi, dù sao cũng hữu kinh vô hiểm, tranh được lọt vào phiên đấu giá của Gleam là nửa cuối năm nay phòng tranh không lo đóng cửa rồi."
Lúc này là tám giờ ba mươi tối. Trương Miểu cầm vô lăng, mặt đường sau cơn mưa trơn trượt, bánh xe cán qua vũng nước bắn tung tóe, tạo nên tiếng rào rào suốt dọc đường đi.
Lâm Tòng Chỉ hạ một nửa cửa kính xe, lắng nghe tiếng nước rẽ sóng, khẽ "ừ" một tiếng đáp lại lời Trương Miểu.
Đúng vậy, không lo đóng cửa nữa. Năm năm qua, anh thường chìm vào giấc ngủ giữa tiếng động cơ tàu du lịch rẽ sóng trên biển khơi. Có đôi khi tỉnh dậy đã thấy mình lênh đênh giữa công hải, không sóng điện thoại, không mạng internet, wifi trên tàu thì vừa lag vừa chậm, anh đành ra boong tàu ngồi thẩn thờ.
Năm năm đó, Lâm Tòng Chỉ gần như sống trên biển. Khi tàu cập bến thì xuống đất liền, làm vài thủ tục, đóng gói tranh gửi đến các phòng tranh địa phương ký gửi, mua sắm nhu yếu phẩm rồi lại lên tàu.
Anh vẽ rất nhiều tranh trên tàu, vẽ người trên tàu, vẽ biển, vẽ cảng, hải âu và những con tàu chở hàng viễn dương trọng tải vạn tấn. Anh cảm thấy "hiệu ứng 20 phút trong công viên" mà trên mạng nói rất có lý, bởi vì anh đã phóng đại hiệu ứng đó thành đại dương, kéo dài suốt năm năm, cảm giác quả thực rất tốt.
"Haizz." Trương Miểu thở dài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!