Vào ngày diễn ra buổi đấu giá mùa hè của Gleam, thành phố Dữ hứng chịu một trận mưa bão xối xả.
Cầu thang lối vào ga tàu điện ngầm biến thành thác nước, bãi đậu xe chất đống vật tư chống lũ, bến tàu dưới màn mưa to vắng tanh không một bóng người, chỉ có những thùng container sắt sẫm màu đang hứng chịu tiếng mưa lộp bộp liên hồi.
Cục khí tượng hôm nay đã phát cảnh báo mưa bão đặc biệt lớn. Trên đường, xe buýt rẽ sóng lướt đi, cảnh sát giao thông mặc áo mưa đang đỡ những người dân đi xe đạp điện bị ngã trong vũng nước dậy. Trẻ con được người lớn bế trên tay, tò mò cúi đầu nhìn dòng nước ngập đến bắp chân người lớn.
Hệ thống thoát nước của thành phố Dữ vốn thuộc hàng khá tốt, nhưng vẫn chẳng thể nào chống đỡ nổi sự vô tình của ông trời.
Trương Miểu mặt ủ mày chau nhìn phòng triển lãm, Tiểu Thần hỏi cô làm sao vậy, cô bèn chỉ cho cô bé xem, nói: "Tường ẩm đến bong tróc cả lớp vôi rồi."
Tiểu Thần nhìn thoáng qua: "Hết cách thôi chị, cà phê của Thiệu Hằng bên cạnh mốc meo cả đống kia kìa."
Chuyện này đúng là hết cách thật. Trương Miểu chỉnh trang lại lớp trang điểm lần cuối, sắp sửa phải xuất phát đến hiện trường buổi đấu giá. Cô gập hộp phấn lại, ngước nhìn lên tầng hai, lẩm bẩm: "Còn chưa chịu xuống... mấy giờ rồi không biết."
Tiểu Thần cười cười, nói: "Nhưng nhắc mới nhớ, Tổng giám đốc Tiêu của Gleam chăm sóc thầy nhà mình ghê thật đấy, thế mà còn đặc biệt gửi một chiếc cà vạt tới..."
Lúc này trên tay Tiểu Thần đang cầm chiếc cà vạt mà người của Gleam gửi tới từ sáng sớm, màu tím đỏ sẫm với hoa văn chìm ánh bạc, không có mác giặt hay mác thương hiệu, trông như hàng đặt may riêng ở tiệm may đo.
Trương Miểu cười mà không nói.
Tiểu Thần lại bảo: "Chị này, chị bảo xem có phải Tổng giám đốc Tiêu có ý với thầy nhà mình không, em thấy họ đẹp đôi lắm. Tuy Tổng giám đốc Tiêu năm nay 33 tuổi rồi, nhưng trông anh ấy trẻ trung thật, chị bảo có phải người giàu đều rất biết cách bảo dưỡng nhan sắc không?"
Trương Miểu đang kiểm tra sạc dự phòng và thư mời trong túi, nghe Tiểu Thần nói vậy thì đáp lời: "Đúng thế, đương nhiên rồi, em nhìn những tỷ phú trên thế giới mà xem, có ai là không thần thái rạng ngời đâu."
"Chuẩn luôn, chuẩn luôn." Tiểu Thần đập tay vào lòng bàn tay, cảm thấy rất có lý, "Không khéo Tổng giám đốc Tiêu tan làm về nhà tối nào cũng đắp mặt nạ ấy chứ!"
Tiểu Thần vừa dứt lời liền nhìn thấy một bóng người gầy gò đã đi xuống lầu, tay còn đặt trên tay vịn cầu thang, mặc một bộ đồ ở nhà màu trắng gạo nhạt, đang lạnh lùng nhìn cô.
Bởi vì, trên mặt người này đang đắp một chiếc mặt nạ.
Trương Miểu xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, Tiểu Thần vừa mới trêu chọc liệu Tiêu Kinh Văn có đắp mặt nạ hay không, quay đầu lại đã thấy ông chủ nhà mình đắp mặt nạ đi xuống.
Trương Miểu cố ý gọi lớn cả tên lẫn họ của Tiểu Thần: "Woa bạn học Liêu Thần Tinh! Em cũng định kiến quá rồi đấy, đắp mặt nạ là một thái độ sống! Chăm sóc da là quyền tự do của mỗi người!"
Tiểu Thần khiếp vía: "Không phải! Thầy ơi! Em không có ý đó... "
Lâm Tòng Chỉ im lặng xoay người đi lên lầu.
Anh quay lại phòng vệ sinh tầng hai, cứng đờ mặt nhìn bản thân trong gương... rồi hung hăng giật phăng mặt nạ ném vào thùng rác, buồn bực vò đầu bứt tai mấy cái
- Mình đang làm cái quái gì thế này!
Sau đó hít sâu lấy lại bình tĩnh, mấy hôm trước bị ốm khiến sắc mặt rất tệ, hôm qua lúc mẹ anh tới có để lại chút đồ dưỡng da, giới thiệu từng món một, cái nào là cấp nước, cái nào là phục hồi. Lâm Linh Ngọc nói anh sốt hai ngày, mặt cũng nóng đến khô rang rồi, cho nên hôm nay sau khi ngủ dậy làm vệ sinh cá nhân, ma xui quỷ khiến thế nào anh lại xé một miếng mặt nạ đắp lên...
Tuy chuyện này cũng chẳng có gì đặc biệt, nhưng xui xẻo thay hôm nay anh lại phải đi dự đấu giá, điều này rất dễ khiến người ta cảm thấy anh đang ra sức chải chuốt để đi gặp bạn trai cũ.
Mãi đến khi Trương Miểu lên lầu gõ cửa, Lâm Tòng Chỉ mới chậm chạp mở hé cửa một khe nhỏ, lén nhìn ra ngoài: "Xong ngay đây."
Trương Miểu đưa vào một chiếc túi giấy, nói: "Bên phía Tổng giám đốc Tiêu cho người gửi một chiếc cà vạt cho cậu. Nói là không biết hôm nay cậu mặc vest kiểu gì, nếu không hợp thì cứ coi như quà bình thường thôi."
"Ồ." Lâm Tòng Chỉ nhận lấy.
Trương Miểu cười nói: "Cậu không phải đang thấy xấu hổ đấy chứ? Không sao đâu, Tiểu Thần không để bụng nhiều thế đâu."
"Không có." Lâm Tòng Chỉ mím môi.
Địa điểm tổ chức đấu giá là hội trường lớn nhất tại trụ sở Gleam. Tuy nhiên trước đó, Tiêu Kinh Văn đã đưa anh đến một nơi khác.
Một năm bốn quý, bốn buổi đấu giá, lần nào cũng là trọng điểm của trọng điểm. Tiêu Kinh Văn trận nào cũng sẽ có mặt giám sát, đích thân theo dõi, thậm chí có đôi khi còn nghe từng cuộc điện thoại của người ủy thác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!