Dưới sảnh triển lãm, Lâm Linh Ngọc nhìn những bức tường trống huếch, lẩm bẩm: "Sa sút đến nông nỗi này rồi mà vẫn còn muốn mở phòng tranh."
Trương Miểu nói: "Không phải đâu bác, dạo này mưa nhiều, tranh của chúng cháu đều gửi vào kho của Gleam hết rồi ạ."
"Ồ, ra là vậy." Lâm Linh Ngọc gật đầu.
Trương Miểu rất tò mò về Lâm Linh Ngọc: "Thưa bác, bác có từng nghĩ đến chuyện về nước phát triển sự nghiệp không ạ?"
"Chuyện này à, cũng có nghĩ tới, dù sao cơm nước quê nhà cũng ngon đến thế mà." Lâm Linh Ngọc đi dạo một vòng quanh sảnh, cuối cùng lật xem vài cuốn họa báo, nói, "Nhưng nhiều chuyện bác đã quen rồi, bên đó có bạn bè, sự nghiệp và thu nhập ổn định. Chắc là tương lai đi, khi nào ở một chỗ chán chường rồi thì sẽ rời đi thôi."
"Thật tốt quá." Trương Miểu thở dài.
"Tốt chỗ nào chứ." Lâm Linh Ngọc uống cạn ly cà phê, ném chiếc cốc giấy rỗng vào thùng rác, "Trộm cắp ở Tây Ban Nha cứ như ảo thuật gia ấy, lúc qua đường bác đã nhìn chòng chọc vào hắn, bác nhìn chằm chằm rồi mà đi được hai bước vẫn bị trộm mất ví tiền. Bọn họ không chỉ nhanh tay mà còn biết chơi đòn tâm lý, biết mình đang nhìn nên bày ra cái vẻ 'u là trời thế hôm nay tao không trộm mày nữa', kết quả cuối cùng vẫn cứ trộm."
Trương Miểu cười ha ha: "Thật là quá đáng... Bác còn muốn uống gì thêm không ạ?"
Lâm Linh Ngọc đảo mắt: "Còn món gì ngon không?"
"Trà sữa nhé ạ?" Trương Miểu hỏi, "Ở Châu Âu chắc bác khó mà uống được loại trà sữa do tiệm tư nhân tự pha chế thế này."
"Được nha!"
Đang trò chuyện thì Tiêu Kinh Văn từ trên lầu hai đi xuống.
Lâm Linh Ngọc ngước mắt nhìn hắn, hỏi: "Ngủ rồi hả?"
"Ngủ rồi ạ." Tiêu Kinh Văn nói, "Nhiệt độ có giảm một chút, nhưng vẫn còn sốt."
Trương Miểu khoác túi, lôi kéo cả Tiểu Thần đang ở trong phòng vẽ đi cùng, bảo rằng tiệm bánh ngọt tư nhân kia không giao hàng tận nơi, các cô phải lái xe qua đó mua. Lâm Linh Ngọc gật đầu bảo vất vả cho các cô rồi.
Nhất thời, tầng một phòng tranh chỉ còn lại hai người Tiêu Kinh Văn và Lâm Linh Ngọc.
Điều này không tránh khỏi có chút gượng gạo, Tiêu Kinh Văn hiếm khi có lúc bối rối, lúng túng thế này. Hắn gãi gãi đầu, rồi lại kéo kéo vạt áo phông, nói: "Cháu rót cho bác ly nước nhé?"
"Bác vừa uống xong ly cà phê."
"Cháu..." Tiêu Kinh Văn thật sự cạn lời, "bác đói không ạ?"
Lâm Linh Ngọc bình thản nhìn hắn: "Ngồi đi, nói chuyện chút."
"Vâng."
"Xem ra vẫn chưa tái hợp." Lâm Linh Ngọc nói chuyện đi thẳng vào vấn đề.
"Vẫn chưa ạ." Tiêu Kinh Văn gật đầu.
"Tuy nó không phải do bác sinh ra, nhưng dù sao cũng là bác nuôi lớn." Lâm Linh Ngọc thở dài, "Bác có thể nhìn ra trong lòng nó vẫn còn cháu, vấn đề của nó bây giờ là nó không thuyết phục được chính bản thân mình."
Lâm Linh Ngọc lại nói: "Nó cố chấp hơn chúng ta tưởng tượng nhiều, lạ thật đấy, y hệt bác lúc còn trẻ."
Thân thế của Lâm Tòng Chỉ thì Tiêu Kinh Văn biết, anh là con nuôi của Lâm Linh Ngọc. Bà nhặt được một đứa bé sơ sinh trong một ngày mưa xối xả, sau đó làm thủ tục nhận nuôi.
Có câu nói cũ 'ăn cơm nhà nào giống người nhà đó', Lâm Tòng Chỉ càng lớn càng giống Lâm Linh Ngọc, thậm chí cũng có mái tóc xoăn tự nhiên y như bà. Điều này khiến bà ngoại của Lâm Tòng Chỉ từng một thời nghi ngờ rằng anh là do Lâm Linh Ngọc lén lút chưa chồng mà chửa ở bên ngoài, đi một vòng lớn giả vờ nhặt được rồi nhận nuôi.
"Em ấy sống cùng bác lâu như vậy, chắc chắn là ngày càng giống rồi." Tiêu Kinh Văn nói.
"Có vài chi tiết có thể cháu chưa biết." Lâm Linh Ngọc mân mê tấm chăn phủ trên ghế sô pha, "Nó tên là Lâm Tòng Chỉ. 27 năm trước, bác đang vẽ tranh ở nhà, cơn mưa đêm đó to như thể trời bị thủng vậy. Chẳng hiểu xui khiến thế nào hôm đó bác lại muốn nghe tiếng mưa rơi nên không bật nhạc, mới nghe thấy tiếng trẻ con khóc trong mưa."
"Khi đó nhà bác ở dưới chân núi, năm nào mưa cũng ngập, bác xắn ống quần lên đến đầu gối, che một chiếc ô chẳng có mấy tác dụng đi ra ngoài tìm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!