Chương 10: (Vô Đề)

Thực lòng mà nói, Lâm Tòng Chỉ cảm thấy rất ngại, nhưng anh chẳng còn cách nào khác. Trong tình huống không hề đặt hẹn trước, giữa thành phố Dữ rộng lớn nhường này, muốn tìm một nhà kho có nhiệt độ và độ ẩm ổn định, lại còn có thể lập tức đến giúp anh chuyển tranh, người duy nhất anh có thể cầu cứu chỉ có Tiêu Kinh Văn.

Chuyện bất khả kháng, Lâm Tòng Chỉ không đời nào đem cả một phòng đầy tranh sơn dầu ra để đắp vào cái thể diện vô nghĩa ấy.

Khoảng hơn hai tiếng sau, tầm sáu giờ chiều, một dàn xe thương vụ bảy chỗ đen tuyền bật đèn nháy kép đỗ kín nửa con phố. Ông chủ tiệm cà phê bên cạnh cứ tưởng phòng tranh dây vào băng đảng xã hội đen nào đó, tay lăm le chuẩn bị gọi 110.

Lâm Tòng Chỉ bung dù bước ra, là một chiếc dù trong suốt có thể mua đại ở bất kỳ cửa hàng tiện lợi nào. Ông chủ hàng xóm đứng trên tầng hai quan sát, dưới tán dù trong suốt là mái tóc xoăn tự nhiên bông xù của ông chủ phòng tranh. Tiếp đó, từ chiếc xe thương vụ đầu tiên, một người đàn ông âu phục bước xuống, bung một chiếc dù đen bước tới.

Một đen một trong suốt, hai tán dù xích lại gần nhau giữa màn mưa. Lần lượt có người bước xuống từ những chiếc xe phía sau, tất cả đều đồng phục vest đen dù đen, lẳng lặng đứng chờ phía sau chiếc dù đen dẫn đầu kia.

Mưa xối xả nện xuống tán dù, tựa hồ đang tưới tắm cho những cành hoa.

Lâm Tòng Chỉ nói: "Ngại quá, làm lỡ dở công việc của anh rồi."

Tiêu Kinh Văn bỏ qua luôn đoạn đối thoại vô nghĩa này theo quan điểm của hắn, hỏi thẳng: "Bức tranh kích thước lớn nhất là bao nhiêu? Họp xong anh mới biết xe vận chuyển của công ty hôm nay đều ra khỏi thành phố để đón tượng điêu khắc lớn rồi."

"Hai mét ba nhân một mét ba." Lâm Tòng Chỉ đáp.

"Vậy thì đủ rồi." Tiêu Kinh Văn nói, "Trước khi đến anh đã cho tháo ghế sau của hai chiếc xe, nhét vừa đấy, vào thôi."

Ông chủ tầng hai bên cạnh thấy không xảy ra xung đột gì, chiếc dù trong suốt vừa thu lại, chiếc dù đen đã lập tức ghé tới che chắn. Tiếp đó, những người khác nối đuôi nhau tiến vào phòng tranh.

Lâm Tòng Chỉ đã chuyển một số tranh từ kho trên tầng hai xuống. Thể lực của anh thực ra cũng khá, không chỉ vì vẽ tranh sơn dầu khổ lớn tiêu hao thể năng, mà đôi khi Lâm Tòng Chỉ còn tự mình đập đá để làm màu vẽ.

Anh đã chuyển được hơn một nửa, xếp dựa vào tường tầng một. Lâm Tòng Chỉ chỉ vào đống tranh đó, bảo: "Em chuyển được hơn nửa rồi, còn mấy bức khổ lớn, em không cách nào mang xuống mà không bị va quệt được."

Tiêu Kinh Văn gật đầu "Ừ" một tiếng, dẫn những người khác cùng lên lầu. Lâm Tòng Chỉ vốn định giúp một tay cùng khiêng, nhưng trông người ta được huấn luyện bài bản, chẳng có chỗ cho anh chen vào. Cuối cùng, những người mặc đồ đen thao tác thành thục, cứ hai người căng một tấm vải chống thấm, chuyển toàn bộ tranh lên xe.

Ông chủ tầng hai nhà bên trong lòng vỡ lẽ: Ra là lấy tranh gán nợ.

Không chỉ tranh trong kho, tranh ở sảnh trưng bày cũng được chuyển đi hết. Cuối cùng gần như ai nấy đều ướt sũng từ đầu đến chân, bao gồm cả Tiêu Kinh Văn. Lâm Tòng Chỉ muốn vào nhà vệ sinh lấy khăn bông lau cho hắn, nhưng chỉ lau cho một mình hắn thì hình như hơi...

Tiêu Kinh Văn dùng tay vuốt tóc vài cái, hất bớt nước mưa, đưa mắt nhìn những bức tường trống hoác của phòng tranh, rồi lại cúi đầu nhìn sàn nhà đầy bùn đất do mọi người giẫm lên. Lâm Tòng Chỉ vội nói: "Không sao đâu, không sao đâu, tự em lau sạch là được, vất vả cho mọi người rồi."

"Thế còn em?" Tiêu Kinh Văn vừa hỏi vừa nâng cổ tay xem đồng hồ, mặt đồng hồ dính nước, hắn quẹt đi, nói, "Sắp bảy giờ rồi, hay là cùng đi ăn chút gì đi?"

"Hả?" Lâm Tòng Chỉ chớp mắt. Hắn hỏi quá đỗi tự nhiên lại quá đỗi bình thường, đường đường chính chính, khiến cho sự chần chừ trong vô thức của anh lại trở nên không đúng đắn.

Tiêu Kinh Văn cười, với tay lấy chiếc áo vest và cà vạt vắt trên lưng ghế. Chiếc áo khoác này đã ướt hơn nửa, là do lúc nãy dầm mưa chuyển tranh ra ngoài. Lúc này nửa thân trên Tiêu Kinh Văn chỉ độc một chiếc sơ mi trắng, may là chất liệu áo sơ mi của hắn khá tốt, không bị nhìn xuyên thấu da thịt.

Vì dầm mưa, sơ mi dính sát vào da ngực và bụng, nên đường nét cơ ngực cơ bụng hiện lên rõ mồn một dưới ánh đèn sảnh trưng bày.

Hắn quả thực rất biết cách nắm thóp Lâm Tòng Chỉ. Dân học mỹ thuật bọn họ rất thích kiểu hình thể như thế này.

Lâm Tòng Chỉ lại càng mê hơn, nếu không thì cũng chẳng dựa vào việc l*m t*nh để giải quyết mâu thuẫn nhiều lần đến thế.

Lâm Tòng Chỉ nhìn cơ bụng của hắn một cách rất thiếu tiền đồ, đồng thời thầm than thở trong lòng rằng bản thân chẳng có chút tiến bộ nào. Nếu là bản thân của năm năm trước đứng ở đây, e rằng chỉ biết cảm thương cho số phận của đồng loại mà thôi.

Tiêu Kinh Văn cố ý nhìn chằm chằm vào mắt anh, hỏi: "Em nhìn gì thế? Áo anh bẩn à?"

Ánh mắt không trong sáng nên chột dạ đuối lý, giải thích kiểu gì cũng khó tránh khỏi gượng ép vòng vo.

"Cái đó thì không." Lâm Tòng Chỉ dời ánh mắt đi, lẩm bẩm,  "Nhưng chắc chắn là có gì đó bẩn rồi."

"..." Tiêu Kinh Văn đã sớm quen với việc anh thi thoảng lại buột miệng nói một câu khó hiểu như vậy, bèn bẻ lại chủ đề, "Ăn cơm không?"

Cơm thì vẫn phải ăn, nơi này là ngoại ô, vốn dĩ không có nhiều lựa chọn đặt đồ ăn, trời mưa to thế này nhiều quán sẽ ngừng nhận đơn từ sớm. Phòng tranh cũng có một gian bếp nhỏ, nói là bếp chi bằng nói là phòng pha trà nước, có bếp từ có thể nấu bát mì gói.

Tuy nhiên...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!