Chương 9: (Vô Đề)

Tác giả: Tần Tam Kiến

Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ

Lâm Tử Tông vốn chẳng hề có ý định quay về cùng tôi.

Cậu ấy cũng không định tiếp tục ở nhờ nhà dì Ba.

Kế hoạch của cậu ấy là lặng lẽ chuyển về sống một mình ở ngôi nhà cũ.

Tôi biết chuyện này khi hai đứa đang ngồi ở quán mì lạnh ngay ngoài khu nhà của dì Ba. Cậu ấy uống nước đá, tôi thì hút mì lạnh.

Ngay giây trước tôi còn vui vẻ hồ hởi nói: "Ngày mai mình về đi, ngày kia lớp trưởng tổ chức tiệc, hai đứa mình đi chung luôn cho vui."

Cậu ấy có chuyện muốn nói, nhưng chưa kịp mở miệng thì tôi đã không nhịn được mà nói liên hồi: "Đợi lát nữa anh gọi cho mẹ bảo mẹ dọn dẹp phòng cho hai đứa. À đúng rồi, ba anh còn nói thi xong sẽ mua điện thoại cho em, có điện thoại liên lạc cũng tiện hơn."

Tôi còn định hỏi cậu ấy thích hãng gì mẫu gì, Nokia hay là Samsung, để tôi mua cùng loại với cậu ấy.

Nhưng tôi chưa kịp hỏi thì cậu ấy đã nói: "Tiêu Phóng, em không định đi cùng anh."

Sét đánh ngang tai.

Tôi bị cậu ấy cho leo cây rồi.

Một miếng mì lạnh kẹt ngay cổ họng, dầu ớt nhiều quá làm tôi sặc đến chảy cả nước mắt.

Lâm Tử Tông vội đưa khăn giấy với nước cho tôi, hiếm khi thấy cậu ấy chu đáo như vậy.

Nhưng lời cậu ấy nói tiếp theo chẳng khác nào ma quỷ thì thầm bên tai.

Cậu ấy bảo: "Nãy em nói vậy trước mặt dì Ba vì sợ dì không yên tâm cho em đi thôi."

"Em không ở nhà dì Ba cũng không về với anh." Mãi tôi mới nuốt trôi miếng mì cay xè, mồ hôi vã đầy trán, "Vậy em định đi đâu?"

"Về nhà." Cậu ấy ngồi đối diện, nhìn tôi, hai chữ ấy thốt ra rất rõ ràng và dứt khoát.

Khoảnh khắc đó, tôi thấy lòng mình buồn bã.

Năm ấy tôi mười bảy, Lâm Tử Tông mười sáu.

Chúng tôi của khi ấy còn chưa thực sự trưởng thành, mỗi đứa đều ôm lấy tâm sự riêng mà nhìn nhau.

Cậu ấy nói: "Đã hai năm rồi em chưa trở về."

Tôi bặm môi, không biết nên nói gì.

"Em muốn về nhà."

"Vậy thì anh đi cùng em." Tôi nói, "Anh về cùng em, em ngắm nhà một lúc thôi, hoặc anh ở với em mấy ngày, chán rồi thì mình về lại."

"Đó là nhà em." Lâm Tử Tông hỏi, "Em còn về cái nhà nào nữa?"

Tôi biết, Lâm Tử Tông luôn bướng bỉnh như thế.

Tuy mới quen nhau hai năm, nhưng tôi nghĩ không ai hiểu cậu ấy hơn tôi.

Chuyện cậu ấy đã quyết thì dù có tám con lợn cản cũng không đổi ý.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc cậu ấy sẽ quay lại nơi từng khiến cậu ấy tuyệt vọng và đau lòng, tim tôi lại thắt lại, khó chịu tới mức gần như không thở nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!