Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Nói trước nhé, tôi không mắc chứng hoang tưởng bị hại.
*Hoang tưởng bị hại là tình trạng một người luôn có suy nghĩ rằng có ai đó đang muốn ám hại họ.
Nhưng trong mấy năm đó, tôi luôn cảm thấy ngoài nhà tôi ra thì ở đâu Lâm Tử Tông cũng phải chịu uất ức.
Tôi cũng không biết tại sao mình lại có suy nghĩ như vậy. Thậm chí, trước khi đi tìm cậu ấy, tôi còn tưởng tượng ra cảnh cậu ấy ở nhà họ hàng sống cuộc đời đáng thương như Lọ Lem.
Ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, đến tiệc hoàng tử tổ chức cũng không được tham gia.
Chỉ cần nghĩ thôi cũng thấy thương.
Không gặp cũng thương.
Nhưng thực tế chứng minh, đúng là tôi nghĩ nhiều thật.
Hôm đó, quê nhà của Lâm Tử Tông nắng to, nhiệt độ cao hơn chỗ tôi gần mười độ.
Tôi mặc hơi nhiều, mồ hôi vã ra như tắm, đứng trước cửa nhà họ hàng của cậu ấy trông thảm hại vô cùng.
Nếu phải tả lại cảnh tượng đó, thì tôi chẳng khác gì con chó vì tham ăn mà đi lạc, cuối cùng cũng tìm được chủ nhân trước khi kiệt sức.
Lúc tôi bấm chuông cửa thì lòng còn thấp thỏm, thầm nghĩ không biết họ hàng nhà cậu ấy có đuổi tôi đi không, có khi nào cũng tiện thể đuổi luôn cả Lâm Tử Tông không.
Tôi còn tưởng tượng ra luôn cảnh cậu ấy bị đuổi ra ngoài, rồi tôi cũng đưa cậu ấy về nhà mình luôn.
Lúc đó tôi nghĩ, nếu họ hàng cậu ấy mà đối xử với cậu ấy như thế thật, tôi nhất định không nói nhiều lời mà lập tức dắt cậu ấy về.
Chắc chắn ba mẹ tôi sẽ rất vui khi cậu ấy quay lại chơi.
Nhưng hóa ra cậu ấy sống ở đây cũng ổn.
Lâm Tử Tông ra mở cửa, vẫn mặc đồng phục trường bên chỗ tôi.
Áo phông ngắn tay xanh trắng xen kẽ, chất vải không được thoáng khí cho lắm, tôi thì vốn chẳng ưa bộ đồng phục đó.
Ấy thế mà cậu ấy lại có vẻ rất thích mặc, thi đại học xong rồi mà vẫn mặc.
Cậu ấy nhìn thấy tôi đứng trước cửa thì sửng sốt. Tôi nghe thấy sau lưng cậu ấy có giọng một người phụ nữ hỏi: "Ai đấy con?"
Tôi còn đang nghĩ xem nên tự giới thiệu thế nào thì Lâm Tử Tông đã giúp tôi nói trước.
Cậu ấy nói với người phụ nữ trung niên kia: "Là anh Tiêu Phóng ạ."
Giọng điệu của cậu ấy bình thản vô cùng, giống như đang nói hôm nay trời cũng tạm được.
Thế nhưng chỉ một câu "anh Tiêu Phóng" ấy thôi mà đã làm tôi phải hít một hơi, sau đó là mừng rỡ tột độ, vẻ vui mừng hiện rõ trên nét mặt, thoải mái cười to.
Lâm Tử Tông gọi tôi là anh từ khi nào đấy!
Suốt hai năm trời, hầu như ngày nào chúng tôi cũng ở bên nhau, tôi thì lúc nào cũng nhiệt tình dính lấy cậu ấy, hết gọi Tiểu Tông này đến Tiểu Tông kia, nhưng Tiểu Tông mãi mãi gọi tôi bằng một xưng hô lạnh lùng —— Tiêu Phóng.
Thế mà hôm nay, cậu ấy lại gọi tôi là anh Tiêu Phóng!
Tôi đứng ở cửa, cười đến mức khoé miệng muốn kéo đến cả mang tai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!