Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Ngày đầu tiên Lâm Tử Tông rời đi.
Chán.
Ngày thứ hai Lâm Tử Tông rời đi.
Rất chán.
Đến ngày thứ N Lâm Tử Tông rời đi.
Tôi chán đến mức sắp mốc meo luôn rồi.
Lúc nằm trên giường ôn từ vựng, tôi chợt nhớ đến một câu mẹ từng nói về na.
Bà bảo: "Đàn ông các anh đúng là da dày, càng để ý thì càng lấn tới, chỉ khi mặc kệ mới bắt đầu biết điều mà lẽo đẽo theo."
Lúc đó tôi còn cãi: "Đấy ba bố thôi, con thì không giống đâu."
Nhưng nghĩ lại bây giờ, tôi cũng chả khác là bao.
Lúc Lâm Tử Tông mới chuyển đến, tôi coi cậu ấy như cái gai trong mắt, chỉ hận không thể dùng đủ mọi trò vô liêm sỉ để đuổi cậu đi.
Giờ thì người ta đi thật rồi, tôi lại suốt ngày lo cậu ấy ở đó ăn có ngon không, ngủ có yên không, có bị ai bắt nạt không.
Tuy biết với bản lĩnh của Lâm Tử Tông thì chỉ có cậu ấy bắt nạt người khác chứ chẳng ai làm gì nổi, nhưng con người cậu ấy vốn trầm lặng, giỏi chịu đựng, không đến mức cùng cực thì sẽ chẳng bao giờ phản kháng.
Có tôi bên cạnh thì đã khác. Ai dám động vào một sợi tóc của cậu ấy, tôi cũng sẽ bẻ gãy cả đôi cánh của kẻ đó.
Tóm lại, hai tháng trước kỳ thi đại học, Lâm Tử Tông về quê ôn thi, tôi đã sống trong những lo lắng vô nghĩa kiểu như vậy.
Mẹ còn nghi tôi bị trầm cảm.
Nhưng ba tôi thì bảo: "Yên tâm đi, ai bị trầm cảm chứ nó thì không đâu."
Phải công nhận ba tôi hiểu tôi. Tôi chỉ đang có chút tâm sự mà thôi.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nỗi lo của tôi không hẳn là vô cớ.
Tuy hung thủ gây ra cái chết của ba mẹ Lâm Tử Tông đã bị bắt, với hành vi độc ác và tàn nhẫn của gã thì án tử là chuyện đã chắc như đinh đóng cột.
Nhưng người nhà tên đó vẫn luôn không cam lòng, thậm chí chính gã cũng đã nộp đơn kháng án.
Lâm Tử Tông trở về quê khiến tôi có cảm giác như dê chui vào miệng cọp.
Có lẽ ban ngày nghĩ nhiều quá, ban đêm tôi bắt đầu gặp ác mộng, mơ thấy Lâm Tử Tông chạm mặt hung thủ, mơ thấy cậu ấy bị truy sát, mơ thấy cậu chạy đến khu nhà hoang từng đánh tôi một trận năm nào.
May mà chỉ là mơ.
Mỗi lần gặp giấc mơ kiểu đó, tôi đều phải gọi điện đến nhà người thân Lâm Tử Tông, hỏi xem dạo này cậu thế nào.
Cậu rất hiếm khi nghe máy, phần lớn là người nhà bắt rồi bảo cậu không có ở nhà.
Tôi chẳng rõ cậu ấy thật sự không có ở đó hay không muốn nói chuyện với tôi.
Thôi kệ, cũng không quan trọng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!