Chương 64: (Vô Đề)

Tác giả: Tần Tam Kiến

Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ

Bệnh của mẹ tôi được phát hiện rất đột ngột. Trước khi phẫu thuật, ngay cả bác sĩ cũng chưa thể xác định phương án điều trị cuối cùng.

Chúng tôi chỉ biết rằng tế bào ung thư đã di căn lên phổi, hy vọng duy nhất lúc này là ca mổ.

Trong thời gian chờ phẫu thuật, ngày nào tôi và Lâm Tử Tông cũng túc trực ở bệnh viện. Nhưng ai nấy đều rơi vào trạng thái nặng nề, chỉ cố gượng cười cho qua.

Còn Lâm Tử Tông thì khác. Từ sau lần dì hai tôi đến thăm, cậu ấy không còn bước vào phòng bệnh nữa, ngày nào cũng chờ bên ngoài. Những việc lặt vặt cần chạy đi chạy lại đều do cậu ấy đảm nhận.

Không chỉ vậy, cậu ấy còn lo nâng cấp phòng bệnh cho mẹ tôi, chuyển từ phòng đơn thường sang phòng VIP. Thế nhưng lúc mẹ tôi đổi phòng, cậu ấy vẫn không hề xuất hiện.

Chúng tôi đều nhận ra sự khác thường của Lâm Tử Tông. Chỉ là mấy hôm đó quá nhiều chuyện xảy ra, mẹ tôi chưa đến lượt phẫu thuật, ba tôi lại nhập viện vì cao huyết áp. Cuối cùng chỉ còn tôi và cậu ấy chạy đôn chạy đáo hai đầu.

Đã mấy lần tôi định chặn cậu ấy để hỏi cho ra nhẽ, nhưng lần nào cũng bị gián đoạn.

Cho đến khi mẹ tôi được đẩy vào phòng mổ, cậu ấy mới dè dặt xuất hiện trước cửa.

Ba tôi mặc đồ bệnh nhân, cúi đầu ngồi ở hàng ghế chờ. Tôi kéo Lâm Tử Tông vào cầu thang bộ.

"Mấy hôm nay em không ổn." Tôi bẻ ngón tay đếm, "Ba ngày rồi, em chỉ nói tổng cộng có ba câu."

Trong đó hai câu còn là: "Ừm." "Được."

Cậu ấy vẫn cúi đầu đứng sát tường, trông như cà tím bị sương đánh.

"Em sao thế?" Tôi cúi người, ghé lại gần muốn nhìn mặt cậu ấy.

Kết quả là cậu ấy quay hẳn lưng lại, úp mặt vào tường.

Quay lưng cũng tốt, vừa hay cho tôi một tấm lưng rộng rãi chắc chắn. Tôi trực tiếp dựa lên.

"Ê! Tiêu Phóng! Anh làm gì thế!" Lâm Tử Tông luống cuống định đẩy tôi ra, nhưng lại bị tôi ôm lấy.

"Anh hỏi em," Tôi ghì cậu ấy trong lòng, dù Lâm Tử Tông nhanh nhẹn đến mấy cũng không đọ lại sức tôi, "Có phải em khó chịu vì lời dì hai nói không?"

Cậu ấy im lặng một lúc, rồi mới khẽ lên tiếng.

"Có lẽ dì hai nói đúng." Lâm Tử Tông đáp, "Em không khó chịu vì lời dì nói, mà vì em nhận ra có lẽ dì nói đúng."

Lâm Tử Tông sụt sịt mũi, như sắp khóc: "Nếu không xảy ra chuyện đó, có lẽ dì đã không đổ bệnh."

Trong lòng tôi nghẹn muốn chết.

"Lâm Tử Tông, chuyện này thì anh phải phê bình em. Em giỏi hơn bác sĩ à? Bác sĩ người ta còn nói nguyên nhân bệnh có rất nhiều khả năng, vậy mà em đã vội kết án mình rồi." Tôi đưa tay véo má cậu ấy, "Mấy hôm nay em không vào phòng, không dám gặp mẹ anh, là vì thấy không còn mặt mũi nhìn bà à?"

Cậu ấy gật đầu.

Lâm Tử Tông lúc nào cũng vậy, suy nghĩ nặng nề, gặp chuyện gì cũng tự dày vò bản thân trước.

"Không sao đâu." Tôi lại ôm lấy cậu ấy, không biết là đang an ủi cậu ấy hay chính mình, "Không sao hết. Mẹ anh sẽ ổn thôi, chúng ta cũng vậy."

Cũng chính hôm đó, Lâm Tử Tông đột nhiên hỏi tôi: "Tiêu Phóng, anh có từng hối hận vì ở bên em không?"

Nói linh tinh!

Tôi bóp miệng cậu ấy lại, biến cậu ấy thành một con vịt vàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!