Chương 62: (Vô Đề)

Tác giả: Tần Tam Kiến

Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ

Không biết là vì lời nhận lỗi của tôi đã làm mẹ tôi mềm lòng, hay là cú dập đầu của Lâm Tử Tông tối hôm trước đã phát huy tác dụng.

Tóm lại, chúng tôi được miễn hình phạt quỳ gối, còn được ăn một bữa no nê.

Ăn xong, chúng tôi nhận mệnh lệnh thứ hai ngay tại bàn ăn: phải kể đầu đuôi mọi chuyện giữa hai đứa cho họ nghe.

Có lẽ Lâm Tử Tông sợ tôi thêm mắm dặm muối nên quyết định tự mình kể lại câu chuyện này.

Đó cũng là lần đầu tiên tôi nghe được mối quan hệ giữa chúng tôi đã phát triển như thế nào từ góc nhìn của cậu ấy.

Vào kỳ nghỉ hè trước khi lên đại học, cậu đã nhận ra mình có cảm xúc khác lạ với tôi.

Chuyện này tôi không hề hay biết. Dù sau này chúng tôi đã ở bên nhau rất lâu thì cậu ấy cũng chưa từng nhắc đến.

Cậu nói, mùa hè năm đó cậu vốn định đi chết. Là tôi đã giữ cậu lại. Vào buổi tối tôi uống rượu cùng cậu ấy thì cậu ấy đã đưa ra quyết định, về sau mạng của cậu là của tôi.

Tôi sững sờ nhìn cậu, không nhịn được mà hỏi nhỏ: "Thật hả?"

Cậu ấy không nhìn tôi, cũng không trả lời tôi.

Chỉ bình thản kể lại hành trình nội tâm của mình.

"Lúc đó con thích Tiêu Phóng nhưng không dám để bất kỳ ai biết. Con rất xấu hổ, cảm thấy mình ghê tởm và bẩn thỉu." Lâm Tử Tông nói, "Con rất hận chính bản thân mình, nhưng lại không thể kiểm soát được."

Nói đến đây, cậu dừng lại một chút.

"Khi ấy con chưa từng nghĩ đến việc để Tiêu Phóng thích mình. Thậm chí con còn cảm thấy nếu anh ấy ghét mình thì tốt biết mấy. Mỗi lần nhìn anh ấy, con đều cảm thấy mình như tội đồ, sao con lại có thể nảy sinh ý nghĩ đó với anh ấy chứ?"

Cậu khẽ thở dài: "Nhưng không còn cách nào cả. Dù con có mắng chửi bản thân thế nào thì cũng không thể ngừng thích anh ấy. Lên đại học rồi, con bắt đầu gặp bác sĩ tâm lý, cũng từng đến những bệnh viện tư chữa đồng tính, nhưng đều không có tác dụng."

"Em đi đâu cơ?" Tôi chẳng kịp nghĩ gì mà bật thốt lên, "Em đi chữa đồng tính á?"

Lâm Tử Tông cúi đầu, cậu nghiến chặt răng, hai tay nắm chặt đến run lên.

Tôi không nhịn được mà giữ lấy tay cậu: "Bọn họ không làm gì em chứ?"

Lâm Tử Tông lắc đầu, nhưng vẫn cứ cau mày.

Tôi nghĩ mà thấy sợ, chỉ cần nghĩ đến việc Lâm Tử Tông đã phải chịu đựng tra tấn là tôi thấy trái đất này có bị huỷ diệt cũng được.

Điều khiến tôi càng không thể chấp nhận, rằng lúc đó cậu ấy đau khổ đến vậy mà tôi thì không hề hay biết, ngày nào cũng cười ngu ngơ bên cạnh.

Lời của cậu cũng khiến ba mẹ tôi giật mình. Mẹ tôi lo lắng hỏi: "Con còn đi điều trị sao? Họ có làm gì con không?"

Lâm Tử Tông lắc đầu: "Không. Dì à, con vẫn ổn."

Cậu ngẩng đầu, mím môi nhìn mẹ tôi: "Nhưng con không chữa khỏi."

Đôi mắt cậu lại đỏ lên: "Con vẫn thích Tiêu Phóng."

Mẹ tôi lại bật khóc, bà giơ tay che mắt, bật khóc thành tiếng.

Ba tôi ôm lấy bà, khẽ bóp vai an ủi. Người đàn ông xưa nay chưa từng rơi nước mắt vì bất cứ chuyện gì, mà giờ đây mắt cũng đã đỏ hoe.

Lâm Tử Tông tiếp tục nói: "Con đã thử rất nhiều cách nhưng vẫn không giải quyết được. Con cũng từng nghĩ đến cái chết, nhưng mỗi lần nhìn thấy Tiêu Phóng thì con lại không nỡ. Con tự tìm cho mình cái cớ, nói rằng mạng này vốn là do anh ấy cứu về, mạng con là của anh ấy. Anh ấy chưa cho con chết thì con không được chết."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!