Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Vào lúc đó tôi mới hiểu rằng, trên đời có những chuyện không phải cứ có người đứng ra nhận trách nhiệm là giải quyết được.
Giống như việc tôi chủ động thừa nhận mình là người đồng tính cũng không thể làm vơi đi cảm giác áy náy khi Lâm Tử Tông đối mặt với ba mẹ tôi.
Trong phòng khách vẫn là sự im lặng kéo dài. Bốn tách trà trên bàn nước đã nguội lạnh từ lâu.
Tôi nghe thấy tiếng mẹ tôi thút thít khe khẽ, nghe thấy tiếng ba tôi thở dài bên cạnh.
Thật ra lúc ấy trong lòng tôi cũng rất khó chịu, cũng cảm thấy có lỗi.
Nhưng tôi không áy náy vì xu hướng tính dục hay chuyện tình cảm của mình, tôi chỉ áy náy vì đã khiến ba mẹ đau lòng.
Xu hướng tính dục hay việc yêu ai vốn không phải thứ chúng tôi có thể tự lựa chọn. Đôi khi tôi cũng tự hỏi, nếu năm mười lăm tuổi ấy Lâm Tử Tông không bước vào nhà tôi, thì sau này tôi sẽ trở thành người thế nào?
Tôi còn thích đàn ông không?
Không có giả thiết nào để chứng minh cả, bởi vì mọi chuyện đã xảy ra rồi.
Năm Lâm Tử Tông bước vào nhà tôi, cũng bước vào cuộc đời tôi. Dù có quay lại một lần nữa, tôi vẫn muốn được gặp cậu ấy vào đúng khoảnh khắc ấy.
Tôi yêu cậu ấy, không muốn rời xa cậu ấy, cũng không thể chịu đựng nổi những ngày tháng không có cậu bên cạnh.
Đây là sự thật.
Chúng tôi đều im lặng, mỗi người tự chấp nhận cú sốc mà chuyện này mang lại.
Cuối cùng, người phá vỡ sự yên lặng ngột ngạt ấy vẫn là Lâm Tử Tông.
Cậu ấy đứng dậy rồi quỳ xuống trước mặt ba mẹ tôi.
Khoảnh khắc cậu ấy quỳ xuống, tất cả mọi người, kể cả tôi cũng đều sững sờ.
Lâm Tử Tông đỏ mắt, mím chặt môi rồi nói: "Thưa chú, thưa dì, con xin lỗi."
Cậu từ từ cúi người xuống, khi mẹ tôi còn chưa kịp đỡ thì cậu ấy đã dập đầu thật mạnh.
Tôi không thể kìm được nữa, nước mắt trào ra như vỡ đê.
Sau này Lâm Tử Tông hay trêu tôi, đàn ông con trai mà hở tí là khóc.
Nhưng nghĩ lại thì bao năm qua, lần nào tôi khóc cũng vì cậu ấy.
Tôi không thể để Lâm Tử Tông gánh lấy cảm giác tội lỗi ấy một mình, không thể để cậu tự mình chịu đựng áp lực này. Tôi cũng bước tới, quỳ xuống bên cạnh cậu, dập đầu thật mạnh trước ba mẹ.
"Là con theo đuổi em ấy." Tôi còn giải thích, "Con ép em ấy ở bên con, nếu không con sẽ đi chết."
Lâm Tử Tông quay sang nhìn tôi, rồi cúi đầu thở dài rất khẽ.
Tôi cầu xin ba mẹ có thể hiểu cho chúng tôi: "Mười lăm tuổi con đã thích em ấy rồi."
Tôi nói dối, nhưng tôi nghĩ đó là một lời nói dối vô hại.
"Ba mẹ, con xin hai người, cho chúng con ở bên nhau đi. Không có Lâm Tử Tông thì con sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa."
Tôi nói những lời cực đoan vì biết ba mẹ chắc chắn sẽ đau lòng vì tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!