Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Lúc yêu rồi thì khác hẳn lúc chưa yêu.
Khi chưa yêu, lúc nào tôi cũng sợ mình lỡ làm gì quá trớn khiến Lâm Tử Tông không vui.
Cho nên, dù đã về nhà, dù hai đứa ngủ chung phòng, nhưng tôi cũng không dám lại gần cậu ấy quá, cũng không dám làm gì khiến cậu ấy khó chịu.
Nhưng giờ thì khác rồi.
Chúng tôi đang yêu nhau.
Có đôi có cặp rồi.
Thành người yêu chính thức rồi.
Nếu vậy thì tôi có lý do chính đáng để quấn quýt bên cậu ấy chứ.
Tôi kéo cái chăn đang trùm kín đầu ra rồi ném lên giường. Cậu ấy đã gấp xong quần áo, chuẩn bị đi ngủ.
"Em tắt đèn nhé," cậu ấy nói, "sắp ba giờ sáng rồi."
Ba giờ sáng.
Thời điểm lý tưởng để yêu đương.
Tôi chạy lại, giành tắt đèn trước cậu ấy.
Thật ra công tắc đèn ở ngay bên giường Lâm Tử Tông nên hồi xưa toàn là cậu ấy tắt đèn.
Mà tôi thì lười như con lợn, có người làm hộ là tôi càng mừng, đỡ phải làm.
Nhưng tối nay thì khác.
Tôi nói: "Tắt rồi."
Trong phòng tối om như mực, không thấy gì cả.
Thế giới yên lặng, chắc ba mẹ cũng ngủ cả rồi.
Phía bên Lâm Tử Tông không có động tĩnh gì, tôi không biết cậu ấy đang làm gì, cũng không đoán được cậu ấy đang nghĩ gì, càng không chắc cậu ấy có đang nhìn về phía tôi không.
Tôi ước chừng khoảng cách giữa hai đứa, đưa tay ra, vừa vặn chạm vào cậu ấy.
Trời đất chứng giám, lúc đó tôi vẫn còn rất trong sáng.
Tôi không định tiến xa gì hết, chỉ muốn nắm tay cậu ấy, ôm cậu ấy một cái, tốt nhất là hôn một cái nữa.
Lâm Tử Tông đang mặc đồ ngủ mà người nóng hầm hập. Trong bóng tối, tôi chạm phải cánh tay cậu ấy.
Tôi lần lên trên dọc theo cánh tay, định tiện tay ôm cậu ấy vào lòng. Chỉ là động tác nhỏ vậy thôi mà tim tôi đập như tiếng trống trong đại hội thể thao.
Nhịp trống vang vọng trong căn phòng vào đêm khuya.
Nhưng cũng may là chỉ có tôi và cậu ấy nghe được.
Vì hai đứa tôi tâm ý tương thông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!