Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Đêm có muộn thì cũng vẫn phải đón giao thừa.
Nhưng sau nửa đêm, mọi người cũng lục tục chuẩn bị đi ngủ.
Trước đây tôi thuộc dạng không chơi tới sáng thì không chịu nằm xuống. Thế mà giao thừa năm đó…
Tôi lại không như vậy.
Ăn no xong là tôi muốn đi ngủ ngay.
Đã vậy còn ra lệnh cho Lâm Tử Tông đi ngủ theo.
Lý do là ——
"Nếu bây giờ em không ngủ thì lát nữa vào phòng thế nào cũng làm anh tỉnh dậy."
Mẹ tôi nói: "Sao? Gây ồn tí cũng không chịu à? Ghét ồn thì qua bồn tắm ngủ đi."
Nói sao nhỉ?
Tuy là mẹ ruột, nhưng không hoàn toàn giống mẹ ruột.
Lâm Tử Tông chỉ cần liếc tôi một cái là biết tôi lại đang ủ mưu gì đó. Cậu ấy rửa bát với mẹ tôi, rửa tay sạch sẽ xong thì vung vẩy tay cho ráo nước rồi đi về phía tôi.
"Vậy em đi rửa mặt."
Ngoan ghê.
Tôi sung sướng tới mức đuôi như muốn vểnh lên trời.
Tôi hớn hở khiêu khích mẹ tôi, ý là: Mẹ thấy chưa, con trai út của mẹ vẫn thân với con nhất đó nha.
Mẹ tôi chẳng thèm để ý.
Tôi đi vào nhà vệ sinh với Lâm Tử Tông, như thường lệ, chúng tôi chen chúc nhau để rửa mặt.
Lần này cả hai đều không nói một lời, chỉ nhìn nhau qua gương suốt cả quá trình.
Cảm giác đó thật kỳ lạ, như có chiếc đuôi mèo đang nhẹ nhàng cào vào tim tôi.
Cậu ấy xong nhanh hơn tôi và quay về phòng trước.
Đến khi tôi đẩy cửa bước vào thì luôn cảm thấy trong không khí phảng phất một mùi hương quyến rũ đến khó tả.
Thời gian đó tôi đang đọc thử một thể loại văn học mới toanh gọi là "tiểu thuyết ABO". Trong mấy truyện đó, Alpha và Omega có thể tỏa ra pheromone thu hút nhau, chỉ trong vài giây là quên hết lý trí, điên cuồng bất chấp tất cả.
Tuy tôi thừa biết đó chỉ là giả tưởng do một nhóm người có sở thích đặc biệt nghĩ ra để làm phong phú đời sống tinh thần, nhưng tôi lại nhập tâm quá mức.
Lâm Tử Tông chính là Omega cao cấp ấy, mùi sữa rửa mặt còn vương lại trên người cậu ấy chính là pheromone của cậu.
Tôi nghẹn họng, mũi nóng ran, hưng phấn tới mức chẳng nhớ nổi mình là ai nữa.
Tôi đóng cửa phòng, không bước vào mà chỉ dán người vào cửa như một thằng ngốc.
Lâm Tử Tông vẫn ăn mặc chỉnh tề ngồi bên chiếc bàn học cũ, tay cầm một quyển sổ nhìn khá quen mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!