Chương 47: (Vô Đề)

Tác giả: Tần Tam Kiến

Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ

Thời gian quay về đêm giao thừa năm ba đại học của tôi, khi đó, Lâm Tử Tông đã ngầm thừa nhận tình cảm với tôi.

Nhưng vì cái gọi là cảm giác tội lỗi trong lời đồn mà tôi không cảm nhận được, chúng tôi đã đạt thành một thỏa thuận — tạm thời giữ bí mật, cứ tiến tới từ từ, chậm rãi bước vào cuộc sống của ba mẹ.

Hai đứa chúng tôi đứng ngoài trời lạnh đến mức tay cứng đờ mới chịu đứng dậy chuẩn bị về nhà.

Tôi đoán lúc ấy Lâm Tử Tông hơi ngại, cậu ấy đi nhanh phía trước, chẳng thèm liếc tôi lấy một cái.

Nhưng tôi thì khác, tôi mặt dày và còn đang vô cùng đắc ý.

Tôi chạy chầm chậm theo, đến khi sóng vai với cậu ấy thì cố ý đứng sát vào. Hai ống tay áo dày cộp của chiếc áo lông vũ cọ vào nhau, phát ra âm thanh sột soạt vang vọng xung quanh chúng tôi.

Lâm Tử Tông như kiểu có tật giật mình, vừa nghe thấy âm thanh ấy thì cậu vội vàng né tránh như bị hoảng sợ, sau đó nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn.

Tôi nhịn không nổi mà bật cười lớn, cười đến nỗi gió lạnh chui đầy vào bụng, cười đến mức đau hông không đi nổi.

Lâm Tử Tông nói: "Anh đừng nghịch nữa!"

Cậu ấy như giáo viên mầm non đang dạy dỗ thằng nhóc nghịch ngợm nhất lớp.

"Anh đâu có nghịch!" Tới giờ tôi vẫn còn nhớ lời tôi nói với cậu ấy ngày hôm đó, "Anh muốn được nắm tay em thật."

Lâm Tử Tông lườm tôi, cấm tôi không được nói câu nào như vậy nữa.

Cậu ấy rất cẩn thận, cẩn thận đến mức làm tôi muốn trêu cậu ấy.

Cậu ấy không trả lời tôi mà tiếp tục bước nhanh về phía trước.

Cậu càng đi càng nhanh, đến độ gần như là chạy.

Cậu ấy chạy, tôi đuổi theo.

Có mà chạy đằng trời.

Đôi chân dài của tôi đâu phải để trưng bày, thời cấp hai cấp ba tôi là quán quân cả chạy ngắn lẫn chạy dài.

Tuy Lâm Tử Tông giỏi võ đấy nhưng không phải đối thủ của tôi trong bộ môn chạy. Dù sao từ nhỏ tôi cũng được huấn luyện rồi — từ nhỏ mỗi lần ba định đánh tôi là tôi chạy thật nhanh.

Lâm Tử Tông không đọ lại tôi, cậu vẫn bị tôi kéo lại.

Đêm giao thừa vẫn còn tuyết rơi.

Khu chung cư chẳng còn ai ngoài chúng tôi.

Tôi bảo cậu ấy: "Không sao! Đừng căng thẳng. Giờ này đến chuột cũng không dám lượn lờ ngoài đường."

Tôi kéo cổ tay cậu ấy cách lớp áo phao, lôi cậu ấy về đứng cạnh mình.

Có thể lời tôi nói đã có tác dụng thật, hoặc cũng có thể, cậu ấy cũng rất muốn nắm tay tôi.

Tóm lại là, khi chúng tôi đi tới đoạn đường không còn đèn, bước chân của Lâm Tử Tông bắt đầu chậm lại, chậm dần rồi chậm nữa.

Chúng tôi chuyển từ bước nhanh đến đi thong thả như mấy ông cụ.

Tuyết lạo xạo dưới chân, phía sau là hai hàng dấu chân song song của chúng tôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!