Chương 46: (Vô Đề)

Tác giả: Tần Tam Kiến

Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ

Người ta vẫn nói, yêu là luôn cảm thấy mình còn thiếu sót.

Tôi luôn thấy bản thân chưa đủ tốt với Lâm Tử Tông. Ban đầu tôi nghĩ, cậu ấy là kiểu người sống "nhạt", nội tâm và bề ngoài đều dửng dưng như nhau, chẳng quá bận lòng với mọi chuyện.

Thế nhưng, chính suy nghĩ đó lại chứng minh một điều, rằng tôi chưa thực sự hiểu cậu ấy.

Lâm Tử Tông vẫn luôn khép kín lòng mình. Thậm chí lúc mới bắt đầu hẹn hò, tôi còn không hề hay biết cậu ấy đã đi khám bác sĩ tâm lý suốt một thời gian dài.

Nhưng cũng đúng, cậu ấy nên đi xem từ rất lâu về trước.

Vấn đề tâm lý của Lâm Tử Tông vốn đã rất nghiêm trọng, nhưng khi còn nhỏ chúng tôi không hề nhận ra. Vào thời đó thì ba mẹ tôi cũng không nhận thức được về điều ấy, chỉ cho rằng cố gắng đối xử tốt với cậu ấy là có thể giúp cậu ấy hạnh phúc trở lại.

Nhưng sau này chúng tôi mới biết, không thể bù đắp đơn giản với những gì Lâm Tử Tông đã trải qua được.

Cậu ấy như một người từng bị rìu bổ đôi, đã nứt thành hai nửa. Một người đầm đìa máu me như cậu ấy không thể cảm nhận được cái ôm của người khác.

Sau khi vào đại học, Lâm Tử Tông mới bắt đầu ý thức được rằng mình cần đến gặp bác sĩ. Cậu âm thầm đi tìm thuốc, tìm người chữa trị một mình.

Khi biết chuyện, tôi đã thấy xấu hổ suốt một thời gian dài.

Tôi cứ ngỡ mình hiểu rõ cậu ấy, cứ tưởng rằng mình đã quan tâm cậu ấy, nhưng tôi không hề biết cậu ấy đã phải trải qua những gì.

Vốn dĩ tình trạng của Lâm Tử Tông đã có khởi sắc, nhưng lời tỏ tình của tôi đã đẩy cậu ấy xuống bờ vực của sự lo âu.

Tôi đã rất sốc vì điều đó.

Tôi chưa từng nghĩ rằng, lời tỏ tình của tôi lại gây ra tổn thương sâu sắc đến vậy cho cậu ấy.

"Không phải tổn thương." Lâm Tử Tông vẫn luôn dịu dàng. Hay nói đúng hơn là, cậu ấy thực sự yêu tôi. Khi tôi ân hận đến mức chỉ muốn tự xử mình thì cậu ấy vẫn cố gắng an ủi tôi.

Nhưng cũng không hoàn toàn an ủi.

Bởi vì sau đó cậu ấy nói: "Chỉ là k*ch th*ch thôi."

Mà thời điểm đó, cậu ấy không chịu nổi k*ch th*ch như vậy.

Rối loạn lưỡng cực.

Cụm từ đó vô cùng xa lạ với tôi.

Huống chi khi ấy, tôi không hề nhận ra điều bất thường nơi Lâm Tử Tông.

Tôi không biết là cậu bị bệnh.

Lâm Tử Tông nói đỡ cho tôi: "Bình thường, bởi vì em có bao giờ nói gì với anh đâu."

"Không hề bình thường." Chỉ cần tôi chú ý hơn một chút, có lẽ đã phát hiện ra cậu ấy uống thuốc.

Tới tận 10 năm sau, mỗi lần tôi nhớ tới chuyện này thì vẫn muốn tát mình một cái.

Cái quái gì thế?

Tôi đã thật sự yêu cậu ấy cho ra hồn chưa?

Cậu ấy bắt đầu dùng thuốc từ năm nhất đại học, suốt khoảng thời gian ấy luôn phải chịu đựng sự tra tấn từ tác dụng phụ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!