Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Con người khi mới mười mấy tuổi thường rất ngây thơ. Cứ ngỡ mọi chuyện đều đơn giản như chính bộ não còn chưa phát triển hoàn thiện của mình vậy.
Đấy là tôi đang nói về mình.
Năm tôi mười chín tuổi, tôi hoàn toàn không hiểu nổi Lâm Tử Tông – người có bộ não phát triển hơn tôi gấp bội, tâm tư cũng tinh tế hơn tôi trăm triệu lần – đã phải trải qua bao nhiêu giằng xé trong lòng, mới có thể thừa nhận rằng cậu ấy thích tôi.
Tôi chỉ biết cười ngây ngô.
Phải đến sau này tôi mới hiểu, cái ôm mà cậu ấy dành cho tôi vào đêm giao thừa ấy, là kết quả của một quá trình chuẩn bị tâm lý rất rất dài.
Về tình cảm của Lâm Tử Tông dành cho tôi, cậu ấy chưa từng kể rõ ràng từ đầu đến cuối.
Tôi từng nói với cậu ấy: "Hay là em cũng viết nhật ký đi?"
"Viết nhật ký làm gì?"
"Cho anh xem." Tôi nói, "Anh biết em sống nội tâm, có nhiều chuyện không tiện nói thẳng với anh, nên em cứ viết ra đi để anh lén đọc."
Lâm Tử Tông nhìn tôi như nhìn kẻ ngốc: "Có chuyện gì mà em không thể nói thẳng chứ?"
Tôi cứng họng không trả lời được.
Vì thế, để biết được những ngày ấy cậu đã phải giằng co ra sao mới dám thừa nhận tình cảm với tôi, tôi chỉ còn cách thu thập từng mảnh ghép như lắp một bức tranh xếp hình. Cứ hễ có dịp là tôi lại khơi chuyện, moi móc được chút nào thì ghi nhớ lại, dần dần ghép thành từng đoạn ký ức trọn vẹn.
Thế nên, mãi đến gần ba mươi tuổi, tôi mới hiểu được năm đó Lâm Tử Tông đã nghĩ những gì.
Lúc tôi chẳng chút do dự mà tỏ tình với cậu ấy như một chú chó golden retriever vui vẻ, phản ứng đầu tiên của cậu ấy là: Xong rồi.
Nghe thì có vẻ khó tin, được người mình thích tỏ tình mà lại thấy "xong rồi" là sao?
Nhưng sự thật là, Lâm Tử Tông đã nghĩ như thế thật.
Từ những mảnh ký ức vụn vặt cậu ấy chia sẻ, tôi đoán được rằng, trước cả khi tôi tỏ tình, cậu ấy đã nhận ra mình thích tôi rồi.
Không phải thích kiểu "anh ruột" mà cậu ấy vẫn thường nói đâu.
Mà là tình cảm đôi lứa.
Tất nhiên người khiến cậu ấy nhận ra cảm xúc này không phải tôi, càng chẳng liên quan gì đến cái gã tồi tệ Đới Hạ Xuyên kia.
Thực ra, từ lúc vừa tốt nghiệp cấp ba, Lâm Tử Tông đã phát hiện tình cảm của mình dành cho tôi có chút khác thường.
Nhưng khi ấy, cậu cho rằng đó là do hiệu ứng cầu treo.
Khi đó, cậu ấy trở về ngôi nhà đầy ám ảnh ấy một mình, định kết thúc tất cả. Nhưng tôi cứ thế xông vào, thắp ngọn nến ấm áp trong từng góc tối của ngôi nhà lạnh lẽo ấy.
Hành động chó ghẻ của tôi lại khiến cậu ấy cảm thấy như mình vừa được sống lại.
Sống lại đấy.
Sao mà cảm giác ấy không đặc biệt cho được?
Lâm Tử Tông từng tiết lộ, lúc đó dù tôi không đăng ký học cùng thành phố với cậu ấy, cậu vẫn sẽ đi theo tôi.
Tất nhiên, cậu ấy không dùng từ "đi theo". Kiểu người trong nóng ngoài lạnh như cậu ấy sao mà nói ra lời đó được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!