Chương 44: (Vô Đề)

Tác giả: Tần Tam Kiến

Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ

Lời hay ý đẹp ai mà chẳng nói được, chỉ là tôi không giỏi khoản đó lắm.

Nhưng cứ hễ đứng trước mặt Lâm Tử Tông thì tôi lại như được một đại văn hào nhập xác, lời sến súa như nào cũng nói được.

Mà những lời đó đều thật lòng.

Thật ra tôi thấy đồng tính không phải chuyện to tát gì.

Nhưng tôi cũng biết không thể lấy suy nghĩ của mình ra làm chuẩn.

Chuyện đó có thể bình thường với tôi, nhưng đối với Lâm Tử Tông thì có lẽ đó là giới hạn không thể vượt qua.

Nhưng không sao, chúng tôi có thể cùng nhau vượt qua, chỉ cần cậu ấy nói cậu ấy cũng thích tôi.

Không cần yêu tôi, chỉ cần thích thôi là đủ.

Thậm chí không cần phải thích, có chút cảm tình cũng được.

Chỉ cần cậu ấy động lòng một chút xíu thôi, tôi cũng có thể khua chiêng gõ trống mà chào đón cậu ấy.

Não yêu đương là thế đấy.

Vậy nên, sau khi nói hết những lời đó thì tôi yên lặng chờ. Tôi nghĩ đã nói đến vậy rồi thì chắc chắn Lâm Tử Tông sẽ cho tôi một câu trả lời.

Trên thực tế, tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị từ chối.

Mà nếu lần này cậu ấy có từ chối thì cũng khác hẳn với những lần từ chối hay im lặng trước đó.

Bởi tôi đã nói rồi, nếu lần này cậu ấy nói không thích thì tôi sẽ không dây dưa thêm nữa.

Tôi không muốn làm khó cậu ấy.

Trước đây, cứ mỗi khi Thiệu Mãnh thất tình là ngày nào cũng hát trong ký túc xá. Có một câu trong bài đã khắc hoạ chân thật được bản thân tôi lúc ấy: Tình yêu tốt nhất dành cho em là buông đôi tay ra.

Giờ nghe lại thấy hơi sến súa, nhưng lúc ấy tôi có cảm giác đó thật.

Chỉ cần Lâm Tử Tông sống vui vẻ là được, có ở bên tôi hay không thì liên quan gì?

Tình thánh.

Tôi là một tình thánh tiêu chuẩn.

Sau khi bầu không khí thấm đẫm bi tình, tôi cũng sẵn sàng quay lưng lại mà trộm lau nước mắt.

Dẫu sao một thằng con trai mười chín tuổi mà đau đớn vì tình yêu thì cũng rất xót xa.

Chỉ là tôi không ngờ Lâm Tử Tông lại nói: "Tiêu Phóng, bọn họ sẽ hận em nhỉ?"

Câu ấy vừa thốt ra thì tôi đã hiểu là thành công rồi.

Khoảnh khắc ấy, sự vui mừng hiện rõ trên khuôn mặt tôi, tôi không kìm được mà nhảy lên như con khỉ, dùng một tay ôm Lâm Tử Tông đang ngồi trên ghế vào trong lòng.

Tôi luống cuống chân tay, lúc ôm cậu ấy còn trượt chân khiến hai đứa cùng ngã nhào xuống nền tuyết.

Tuyết rơi rất lớn, dù lớp tuyết đọng dưới đất đã rất dày rồi nhưng ngã thế này vẫn đau.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!