Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Nhờ lời nhắc nhở của Thiệu Mãnh, tôi nhận ra mình cần phải làm gì đó để kéo gần mối quan hệ giữa tôi và Lâm Tử Tông thêm một bước.
Lúc đó chúng tôi đã lên năm ba đại học. Lâm Tử Tông dốc toàn lực ôn thi cao học.
Còn tôi thì dốc toàn lực theo đuổi cậu ấy.
Tính ra tôi cũng đang lo chính sự đấy chứ.
Trước kỳ nghỉ đông, tôi và Lâm Tử Tông đi ăn sủi cảo ở quán nhỏ gần trường, nhân tiện nói luôn chuyện về nhà tôi ăn Tết.
Thật ra nếu chỉ có hai đứa cùng nhau đón giao thừa thì cũng rất tốt rồi, muốn nói gì thì nói, muốn uống gì thì uống. Vào đêm giao thừa ấy, ngoài tiếng pháo hoa và chương trình mừng xuân phát trên tivi, sẽ chẳng còn gì có thể quấy rầy được chúng tôi.
Tôi rất thích cái cảm giác cả đất trời đều lặng đi, chỉ còn lại tôi và cậu ấy.
Nhưng mà, tôi có kế hoạch khác cho giao thừa năm nay.
Lâm Tử Tông ngẩng đầu nhìn tôi: "Tại sao?"
"Làm gì có tại sao nhiều như vậy! Mẹ anh nhớ em thôi."
Tôi cứ nghĩ sẽ phải thuyết phục một hồi cậu ấy mới chịu đồng ý, ai ngờ cậu ấy lại đồng ý nhanh vậy.
Từ sau sinh nhật, con người cậu ấy trở nên cởi mở hơn hẳn.
Biết lắng nghe rồi, khiến tôi mừng rơi nước mắt.
Không chỉ vậy, suốt kỳ nghỉ đông năm đó, cậu ấy đều ở lại nhà tôi, không định quay về một mình nữa.
Trước khi về nhà, Lâm Tử Tông còn dặn dò tôi: "Sau khi về nhà, tuyệt đối đừng nhắc tới chuyện anh thích em."
Chính vào lúc ấy, tôi chợt bừng tỉnh, hình như tôi đã hiểu cái "khó nói" mà Thiệu Mãnh đề cập.
Chắc hẳn Lâm Tử Tông sợ ba mẹ tôi sẽ phản đối cuộc hôn nhân này.
Nhưng mà không sao, chuyện này tôi xử lý được.
Hồi đó tôi tự tin thế đấy.
Giờ ngẫm lại mới thấy khi đó tôi ngây thơ quá mức, chuyện gì cũng nghĩ đơn giản.
Sau khi về nhà, tôi cũng ngoan ngoãn hơn nhiều.
Không còn suốt ngày tỏ tình với Lâm Tử Tông nữa, ở nhà cũng siêng năng đảm đang hơn trước.
Mẹ tôi cười bảo: "Ôi có tương lai, cuối cùng Tiêu Phóng cũng giống người hơn rồi đấy!"
Tôi còn chưa kịp tự hào thì ba tôi đã vạch trần ngay: "Anh thấy là nó có việc muốn nhờ thì có."
Hiểu con không ai bằng cha.
Nhưng lúc đó tôi nhất quyết không chịu nhận.
Khoảng thời gian trước Tết, tôi nịnh nọt cho ba mẹ vui vẻ, khiến hai người choáng cả đầu.
Sự thật chứng minh, đàn ông mà để tâm đến ai đó thì tuyệt đối không bao giờ tồn tại chuyện "không biết cách dỗ dành".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!