Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Lớn lên rồi tôi mới biết, hầu như ai cũng sẽ có vài khoảnh khắc trong đời mà mỗi khi nhớ lại chỉ muốn tự vả cho mình tỉnh ra.
Chỉ là, khoảnh khắc đó của tôi đến hơi sớm.
Năm tôi mười lăm tuổi, chuyện ấy đã xảy ra rồi.
Lâm Tử Tông gầy nhom như cành liễu đang đứng trong một tòa nhà bỏ hoang, cúi đầu nhìn tôi bị đánh ngã lăn dưới đất.
Cậu ấy điềm tĩnh nói ra tin ba mẹ mình đã mất, điềm tĩnh đến mức lơ ngơ như tôi cũng nhận ra sự đau thương của cậu.
Và đó cũng là lần đầu tiên trong đời, tôi thực sự cảm nhận được cái gọi là "nỗi buồn".
Giống như cơn lũ dữ dội ập đến, bất ngờ cuốn phăng những căn nhà thấp bé.
Dù Lâm Tử Tông vẫn đang lành lặn đứng trước mặt tôi, nhưng trong mắt tôi, cậu ấy như vừa bị trận lũ ấy cuốn đi tan tác.
Tôi lồm cồm bò dậy từ mặt đất dơ bẩn, một tay vẫn còn mắc vào cái áo của mình.
Tôi ngồi bệt ở đó, lố bịch đến mức đáng ghét
Tôi nói: "Hay là cậu đánh tôi một trận đi."
Lâm Tử Tông vẫn không biểu lộ chút cảm xúc nào.
Nhưng trông cậu ấy không còn giống một tên sát thủ nữa.
Ngược lại, khoảnh khắc đó, Lâm Tử Tông giống như một chú chó nhỏ tội nghiệp vừa bị cướp mất sinh mạng bởi một kẻ giết người nào đó.
Tôi bắt đầu thấy thương cậu ấy.
Một đứa không còn ba mẹ thật sự đáng thương.
Một kẻ ác như tôi mà cũng sắp khóc.
Năm mười lăm tuổi, tôi vừa xấu xa vừa dịu dàng.
Ngay khi tôi tưởng rằng Lâm Tử Tông sẽ vì sự tử tế của tôi mà cảm động, rồi hai đứa ôm nhau khóc rống, từ đó anh em chí cốt keo sơn, thì em ấy lại…
Thật sự đánh tôi thêm trận nữa.
Cái kiểu người gì vậy trời?
Mãi về sau tôi mới biết, lần đó Lâm Tử Tông đã nương tay với tôi rồi.
Cho dù trông cậu ấy rất yếu ớt, nhưng trên thực tế, cậu ấy học taekwondo từ năm ba tuổi, đến năm mười bốn đã có thể dùng một tay đập tôi ra bã.
Chỉ là hồi đó nhà cậu ấy gặp biến cố nên mới ốm yếu, tính ra thì tôi cũng may mắn thoát nạn.
Sau trận ấy — nói đúng hơn là sau cái trận tôi đơn phương bị đánh tơi tả đó, tôi đã nhận ra hai điều.
Thứ nhất, Lâm Tử Tông đánh nhau rất đỉnh, nếu tránh được thì tốt nhất đừng chọc vào.
Thứ hai, Lâm Tử Tông là một người rất đáng thương, nếu có thể thì nên đối xử với cậu ấy cho tốt.
Tuy lúc đó tôi chẳng có tí giá trị nào trong mắt cậu ấy, nhưng trên đường về nhà, tôi — trông chẳng khác gì con chó vừa lăn lộn trong bùn — vẫn bám theo sau lưng cậu ấy, dõng dạc nói với cậu: "Lâm Tử Tông, từ giờ em chính là em ruột của anh, ở trường có ai dám bắt nạt em, anh đánh lại hết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!