Chương 36: (Vô Đề)

Tác giả: Tần Tam Kiến

Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ

Cảnh tượng anh hùng cứu trai đẹp vẫn xuất hiện.

Tôi đắc ý vô cùng.

Khi gã béo bợm rượu lại giơ tay định đấm tôi, thì lúc đó, Lâm Tử Tông trông có vẻ yếu ớt trước mặt gã đã túm chặt lấy cổ tay đầy mỡ ấy, bẻ mạnh ra sau rồi bất ngờ quét chân một cái, thằng đàn ông to béo chắc nịch đó đã ngã xuống đất.

Kỹ thuật cả.

Lâm Tử Tông khiến tôi nhận ra, sức mạnh thô thiển chẳng là gì trước kỹ năng thực chiến.

Dù người bị đấm là tôi vẫn còn hơi đau, nhưng khóe miệng lại không kìm được mà cong lên.

Lâm Tử Tông — ra mặt thay tôi, đánh nhau vì tôi — đẹp trai quá.

Nếu không cưới cậu ấy thì không được!

Thật ra vào khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy rất tiếc nuối, thậm chí còn hơi xót xa.

Nếu tôi là con gái thì tốt biết mấy.

Nếu là con gái, tôi đã chẳng phải dây dưa với cậu ấy chuyện đồng tính hay dị tính.

Nếu là con gái, tôi đã bắt cóc cậu ấy tới nơi đăng ký kết hôn.

Sau khi Lâm Tử Tông dạy dỗ xong gã mập bắt nạt tôi thì quay đầu nhìn tôi, tôi cứ nghĩ cậu ấy sẽ dịu dàng hỏi: "Anh không sao chứ?"

Sau đó chìa bàn tay ấm áp ra kéo tôi dậy.

Nhưng hiện thực lại phũ phàng đến đau đớn.

Cậu ấy chỉ vô cảm liếc tôi một cái rồi quay đầu bước đi.

Cũng giống phong cách của cậu ấy thật.

Tôi chấp nhận.

Tôi tự bò dậy khỏi mặt đất rồi lật đật chạy theo.

Mới đuổi theo được vài bước mà đã thấy rất gian nan, vì tôi nhận ra tôi bị trật chân rồi.

Càng nhu nhược hơn.

Tôi nói: "Em làm gì đi chứ?"

Cậu ấy không trả lời.

Tôi bèn kêu lên: "Ai nha! Gãy chân rồi!"

Cậu ấy quay đầu lại.

Lâm Tử Tông vẫn rất quan tâm tôi.

Đêm đó tôi bị bắt phải chấm dứt kiếp làm nô lệ tư bản của tôi, đã không kiếm được bao tiền mà còn què.

Trên đường về, ban đầu Lâm Tử Tông chẳng thèm để ý đến tôi, mặt hầm hầm, không nói lời nào, chỉ đỡ tôi lên taxi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!