Chương 35: (Vô Đề)

Tác giả: Tần Tam Kiến

Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ

Tôi luôn biết rằng Lâm Tử Tông không thích tổ chức sinh nhật. Với cậu ấy, ngày đó chẳng khác nào một cơn ác mộng.

Suốt những năm qua, tất cả chúng tôi đều cố tình tránh nhắc đến ngày ấy.

Nhưng dẫu sao thì sinh nhật 18 tuổi vẫn là một dấu mốc đặc biệt.

Trong khoảng thời gian gần đến sinh nhật của Lâm Tử Tông, tôi vừa cắm đầu nghiên cứu mấy cuốn tiểu thuyết đồng tính, vừa vắt óc suy nghĩ xem làm sao để tổ chức sinh nhật cho cậu ấy một cách bí mật.

Hoặc chí ít là lấy lý do khác để rủ cậu ấy ra ngoài, rồi cùng nhau làm điều gì đó đặc biệt và có ý nghĩa.

Chuyện này làm tôi phiền não muốn chết, cho đến khi Thiệu Mãnh bảo tôi: "Thằng Phóng kia, tao vừa phát hiện một chỗ cực hay."

Trong mắt tôi, Thiệu Mãnh là tên công tử dẻo miệng đào hoa đa tình, ngày nào cũng lả lơi ong bướm. Nhưng phải công nhận một điều, cậu ta rất rành về khoản lãng mạn.

Cậu ta kể rằng mình vừa tìm được một quán bar ngoài trời, có thể bao trọn chỗ rồi thuê ca sĩ hát theo yêu cầu, còn có thể bắn pháo hoa nữa.

Thiệu Mãnh là con nhà giàu, thuộc kiểu sinh ra đã đứng sẵn ở vạch đích.

Lúc tôi còn đang dùng điện thoại nắp gập thì cậu ta đã xài đời mới nhất của iPhone rồi.

Cậu ta còn cho tôi xem video, trong video, cô gái mà dạo này cậu ta đang tán đã cảm động đến rơi nước mắt.

Khi xem đoạn video ấy, tôi đã vô thức tưởng tượng cô gái kia thành Lâm Tử Tông.

Tôi cũng hy vọng có người sẽ hát vì cậu ấy, bắn pháo hoa vì cậu ấy.

"Tổ chức vậy tốn bao nhiêu tiền?" Tôi hỏi.

Thiệu Mãnh nói ra con số, tôi nghe mà lạnh cả sống lưng.

Nhà giàu sướng thật.

Ghen tỵ.

Vốn dĩ chuyện này chỉ xuất hiện thoáng qua trong lòng tôi vì không có tiền.

Nhưng không hiểu tại sao mà mấy ngày sau đó, trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại một cảnh tượng.

Chạng vạng, bầu trời vừa sẩm tối, một ca sĩ tóc dài lưng lửng ôm đàn ghita hát 《 Tình khúc 1990 》, trên đầu chúng tôi là màn pháo hoa rực rỡ chỉ dành riêng cho hai đứa.

Chúng tôi — Lâm Tử Tông và tôi.

Có một vài chuyện khi đã bắt đầu cân nhắc thì không thể dừng lại được.

Có một giọng nói cứ vang lên trong đầu tôi: Tôi phải dành cho Lâm Tử Tông những điều tốt nhất.

Tốt nhất là gì?

Là món quà sinh nhật 18 tuổi thật đặc biệt.

Không cần tổ chức sinh nhật, nhưng quà thì nhất định phải tặng, tặng sao cho thật rực rỡ, thật khó quên.

Nửa đêm giật mình tỉnh giấc, tôi đưa ra một quyết định mà đến tận bây giờ vẫn thấy đúng đắn.

Tôi đi làm thêm để kiếm tiền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!