Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Đúng là tôi đã suy nghĩ mọi chuyện quá đơn giản. Dùng lời của Lâm Tử Tông mà nói thì tôi chính là một con sâu bò dưới đế giày.
Nhưng mà sinh vật đơn bào cũng có cái hay của nó, đó là dễ vui vẻ, dễ thoải mái.
Và cũng dễ yêu.
Lâm Tử Tông từng nói với tôi: "Em thấy anh có thể yêu mọi thứ trên đời này, dù chỉ là một con kiến."
Tôi phản bác: "Không, chuột thì không nhé."
Trừ khi là chuột Mickey.
Tôi hay pha trò với cậu ấy như vậy, bởi vì tôi hy vọng có thể truyền cho cậu ấy một chút cảm giác, để cậu ấy cũng có thể yêu từng ngọn cỏ, từng cái cây của thế giới này.
Mà nói như vậy cũng không chính xác, đúng hơn thì phải là "yêu lại một lần nữa".
Trước năm 14 tuổi, Lâm Tử Tông vốn rất yêu thế giới này.
Khi đó, cậu ấy vẫn còn nguyên vẹn, vẫn còn khả năng yêu và cảm nhận được tình yêu.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cho dù Lâm Tử Tông ở tuổi 17 có một vài góc nhỏ đã không còn nguyên vẹn, tôi vẫn cứ si mê cậu ấy như vậy.
Chuyện tôi và Lâm Tử Tông làm hòa cũng chỉ là trong chớp mắt.
Chỉ cần thấy cậu ấy đứng một mình dưới đèn đường sau khi trời tối, không cần cậu ấy nói gì, tôi cũng cảm thấy cả bầu trời đêm đều trở nên sáng bừng rực rỡ ngay trong khoảnh khắc.
Sau này tôi đọc được một bài thơ của Shakespeare diễn tả hoàn hảo được cảm giác lúc tôi nhìn thấy Lâm Tử Tông đêm hôm đó ——
Khi em ở bên tôi, bóng đêm cũng hóa thành buổi sớm trong lành.
Đúng là đại văn hào viết thơ tình mới hay, còn tôi chỉ là hạng xoàng, tâm phục khẩu phục.
Hôm ấy tôi bước lại gần, Lâm Tử Tông thấy tôi thì mím môi, không nói một lời.
Hình như cậu ấy rất căng thẳng, là biểu cảm tôi chưa từng thấy ở cậu ấy.
Mà tôi thì không chịu nổi cảnh Lâm Tử Tông khó xử, càng không chịu nổi việc cậu ấy phải suy nghĩ nặng nề vì tôi.
Cho nên không đợi cậu ấy mở lời thì tôi đã bước đến, kéo chiếc mũ trùm trên áo hoodie của cậu ấy và đội lên đầu cậu ấy.
Tôi kéo chặt hai sợi dây mũ, còn thắt thành một cái nơ con bướm ngay dưới cằm cậu ấy.
Gương mặt đẹp trai của Lâm Tử Tông ngơ ngác nhìn tôi, khiến tôi bật cười.
"Trông em buồn cười quá đi mất." Tôi nói, "Lại đây, mình phải chụp một tấm selfie mới được."
Tôi khoác vai cậu ấy, áp đầu vào nhau, chụp chung một bức hình.
Sau này tấm hình ấy trở thành hình nền điện thoại của tôi suốt mười năm, dù đã đổi bao nhiêu chiếc điện thoại thì hình nền đó vẫn không hề thay đổi.
Thật ra hôm đó Lâm Tử Tông đã lặng lẽ vòng tay ôm eo tôi, nhưng vì tôi mặc áo dày quá nên chẳng cảm nhận được gì cả.
Cứ như thế, tôi và Lâm Tử Tông "làm hòa" lại.
Thật ra cũng chẳng phải từng giận nhau, chỉ là tôi tự mình chữa lành thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!