Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
"Cảm ơn cái rắm."
Tôi thề, thật sự tôi rất hiếm khi nói năng thô lỗ trước mặt Lâm Tử Tông.
Từ năm tôi mười lăm tuổi, khi biết được thân thế đáng thương của cậu ấy, tôi đã tự hứa với lòng là cả đời này sẽ đối xử với cậu ấy thật dịu dàng, dịu dàng đến mức chính tôi cũng phát ngán.
Cho nên, mấy từ tục tĩu như đái ỉa rắm gì đó thì hầu như chưa bao giờ tôi nói trước mặt cậu ấy.
Hình tượng của tôi trước mặt Lâm Tử Tông là: một chàng trai tươi sáng, dễ gần, dịu dàng và chu đáo.
Là người anh trai duy nhất của cậu ấy.
Đương nhiên, hiện giờ tôi không còn muốn làm anh trai của cậu ấy nữa.
Tôi muốn làm người yêu của cậu ấy.
Mà khi đã tỏ tình, điều khó nghe nhất là câu "Cảm ơn cậu, cậu rất tốt, nhưng mà bla bla bla".
Vừa vô nghĩa vừa bực mình.
Tôi cáu: "Cái quái gì mà không được? Ai bảo là không được?"
Quả nhiên, tôi nổi nóng thì cậu ấy cũng bắt đầu nổi nóng theo.
Thật ra tôi chưa từng thấy ai tỏ tình xong lại biến thành cãi nhau — đương nhiên, bọn tôi không cãi nhau thật, vì chỉ có mình cậu ấy nói, còn tôi không dám cãi lại.
Giọng điệu của Lâm Tử Tông cũng trở nên nghiêm túc: "Tiêu Phóng, em không hiểu vì sao đột nhiên anh lại nói chuyện này với em, càng không hiểu sao tự nhiên anh lại biến thành người đồng tính."
"Em kỳ thị đồng tính à?"
"Em không có tư cách để kỳ thị ai cả." Lâm Tử Tông nói với tôi, "Em thấy là anh không hiểu mình đang làm gì. Anh không biết cảm giác thích một người là thế nào nên mới cho rằng đây là thích, anh cũng chẳng hiểu gì về đồng tính cả."
Cậu ấy ngừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Hay là vì em từng kể chuyện của Đới Hạ Xuyên nên anh cảm thấy tò mò? Tuổi dậy thì mà, ai chẳng thích bắt chước…"
"Em im lặng cho anh." Lúc ấy tôi tức thật, "Tuổi dậy thì với bắt chước là cái quỷ gì? Em còn nhỏ hơn anh một tuổi đấy em biết không? Đừng tỏ ra già đời rồi dạy anh, anh cần em dạy anh à?"
Nói xong là tôi hối hận ngay.
Tôi vốn quen nhún nhường trước mặt Lâm Tử Tông rồi, không chịu nổi việc để cậu ấy phải ấm ức.
Thế nên khi tôi vừa gắt lên như vậy, quay sang đã thấy cậu ấy nhìn tôi bằng ánh mắt vừa tổn thương vừa im lặng, làm tôi hối hận không để đâu cho hết.
Suýt nữa tôi quỳ xuống dập đầu với cậu ấy luôn.
Ngay khoảnh khắc đó, trong đầu tôi còn tưởng tượng: Liệu Lâm Tử Tông có đang nhớ ba mẹ không? Nếu họ còn sống, chắc chẳng ai dám to tiếng với cậu ấy như vậy!
Tôi chỉ muốn tự tát mình một cái thật mạnh.
"Không phải, anh nói đùa thôi." Giọng tôi mềm hẳn đi, lúc nãy còn gào ầm ĩ, giờ ngoan ngoãn ngồi trở lại cạnh cậu ấy. "Em đừng khóc."
"Em đâu có khóc." Lâm Tử Tông không nhìn tôi mà quay mặt đi, không biết là nhìn đi đâu.
Cậu ấy bắt đầu phóng ra viên đạn vào hư không như bắn súng liên thanh, sau khi những viên đạn đó bay một vòng trong sân vận động thì lại bắn trúng vào cái đầu nóng ran của tôi.
"Tiêu Phóng, em không định dạy đời anh, cũng không định dạy dỗ gì cả. Em chỉ muốn anh hiểu rằng đồng tính không phải là một trò đùa. Anh đừng sống như đang chơi một trò chơi nữa, nghiêm túc một chút được không? Thích một người không phải là chuyện có thể mang ra đùa, trước giờ tình yêu chưa từng là chuyện để đùa cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!