Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Vào lần tỏ tình đầu tiên của tôi, Lâm Tử Tông từ chối rất dứt khoát.
Buồn là chắc chắn rồi, cảm thấy mất mặt cũng là điều không tránh khỏi.
Nhưng tôi là ai chứ? Tôi là Tiêu Phóng cơ mà.
Tiêu Phóng mà Lâm Tử Tông quen biết là một người mặt dày đến mức có thể sánh với tường thành.
"À…" Tôi nói, "Vậy cũng được."
Cậu ấy nhìn tôi, trong mắt mang vẻ nghi ngờ.
"Ý anh là, hôm nay em không thích anh thì mai anh hỏi lại."
Thật ra lúc nói ra câu đó lòng tôi cũng chua xót lắm, buồn một cách chân thành.
Nhưng mà sao bây giờ?
Chuyện nên trải qua trong đời mà thôi.
Tôi nói với Lâm Tử Tông: "Mai anh chọn giờ lành rồi hỏi lại em."
"Không cần đâu." Lâm Tử Tông cúi đầu giả vờ ăn mì, nhưng tôi thấy rõ, sợi mì kia bị cậu ấy hành hạ đến tơi tả mà vẫn chưa ăn xong.
Cậu ấy dùng đỉnh đầu nói với tôi: "Chúng ta không thể đâu, anh đừng nghĩ nữa."
Lần này tới lượt tôi im lặng.
Trên đời này có chuyện gì là không thể chứ?
Lâm Tử Tông không thể quay lại như khi mười bốn tuổi.
Còn tôi cũng không thể quay lại cuộc sống trước khi yêu cậu ấy.
Đó đều là những điều không thể.
Nhưng thế giới này còn có rất nhiều chuyện có thể xảy ra.
Có thể một ngày nào đó Lâm Tử Tông sẽ trở thành một người hay cười.
Một ngày nào đó tôi cũng có thể khiến Lâm Tử Tông yêu mình.
Tôi phát hiện ra điểm mạnh duy nhất của tôi là sự lạc quan. Cũng nhờ vào sự lạc quan này mà tôi mới có thể đi đến bên cạnh Lâm Tử Tông.
Hôm đó tôi không hỏi cậu ấy lý do, chỉ nghĩ đơn giản là cậu ấy không thích tôi.
Không thích một người thì có cả ngàn lý do, chọn đại một cái ra cũng đã khó nghe lắm rồi.
Tôi không muốn nghe, không muốn tự làm mình đau lòng, thế nên không hỏi nữa.
Tôi đi mua cho Lâm Tử Tông một ly trà sữa, loại ngọt gắt cổ, cậu ấy bảo không thích uống, nhưng tôi nói: "Đời người nên thử nhiều một chút, không thích thì uống nhiều lần, biết đâu lại thấy quen."
Hôm đó, Lâm Tử Tông uống cạn cả ly trà sữa ngọt gắt ấy rồi nói với tôi: "Chỉ cảm nhận được vị ngọt thôi, ngọt đến chát họng."
Câu đó làm tôi cười ầm lên khi đang ngồi trên ghế canteen, cười đến ch** n**c mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!