Chương 31: (Vô Đề)

Tác giả: Tần Tam Kiến

Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ

Xưa nay con người của tôi sống rất bốc đồng. Nếu không năm đó tôi đã chẳng kéo Lâm Tử Tông tới tòa nhà bỏ hoang, định đánh cậu ấy trong khi còn chưa biết gì về cậu ấy cả.

Thế nên, lúc tôi mặt dày thốt ra câu "Tỏ tình với em đó" thì cậu ấy đã ngẩng đầu lên, sững người nhìn tôi suốt ba phút.

Trời biết ba phút đó kinh khủng cỡ nào. Tôi ngồi đó, mỗi giây trôi qua tôi đều thấy như giây sau cậu ấy sẽ úp cả bát mì gà cay lên đầu tôi đến nơi rồi.

Nhưng phải nói thật, ba phút im lặng của Lâm Tử Tông hôm đó đã dạy tôi rằng: Sống ở đời phải thận trọng từ lời nói đến việc làm.

Thật ra tôi vẫn rất hối hận vì chuyện này.

Ba phút đó, tôi chỉ biết căng thẳng, chỉ lo chuẩn bị tinh thần để bị ăn đòn, mà không nhận ra cảm xúc đang cuộn trào trong mắt cậu ấy.

Tình cảm tôi dành cho Lâm Tử Tông bùng lên rất nhanh, tỏ tình cũng rất vội. Vì trong suy nghĩ của tôi lúc ấy, yêu đương với cậu cũng chỉ là yêu đương thôi.

Tôi không nghĩ xa như vậy.

Nhưng với Lâm Tử Tông thì chuyện này lại vướng víu đủ đường.

Thế giới của cậu ấy đã trải qua vài cơn sóng thần vì chuyện này, mà tôi lại chẳng hay biết gì.

Nếu không thì sao cậu ấy phải giấu diếm làm gì.

Rõ ràng đã thích tôi từ lâu rồi, vậy mà tôi lại chẳng nhận ra chút nào.

Hôm đó, sau ba phút yên lặng, Lâm Tử Tông hỏi: "Anh tỏ tình gì với em?"

Tôi thẳng thắn trả lời: "Anh thích em."

Cậu ấy vẫn gắp miếng thịt gà yêu thích, nhưng không ăn, chỉ nhìn tôi.

"Tuy hơi bất ngờ và cũng hơi khó tin thật, nhưng anh nhận ra là anh thích em." Để tránh hiểu lầm, tôi còn cố giải thích, "Là kiểu thích muốn yêu đương ấy."

Lúc nói câu đó, tim tôi đập thình thịch.

Lời tỏ tình này chẳng lãng mạn chút nào, hoàn toàn khác với những gì tôi đã tưởng tượng.

Nhưng đúng như người ta nói, kế hoạch không bao giờ theo kịp biến hóa. Đã nói đến nước này rồi mà còn cố chờ đến xem phim xong mới tỏ tình thì lại không hay.

Cuộc đời tôi luôn lấy thẳng thắn làm đầu.

Trước khi tỏ tình, tôi đã nghĩ ra đủ kiểu kết quả: cậu ấy sẽ chửi tôi, đánh tôi, đá tôi một phát lên tận cổng trời rồi dìm xuống núi Ngũ Chỉ.

Cũng có thể sẽ đỏ mặt ngại ngùng gật đầu, rồi nắm lấy tay tôi giữa phố xá đông người.

Hung dữ, lãng mạn, tôi đã nghĩ hết rồi.

Chỉ không nghĩ tới, tất cả tưởng tượng của tôi đều không phù hợp với con người thật của cậu ấy.

Lâm Tử Tông thực sự chỉ đáp: "Ờ."

Rồi ăn luôn miếng thịt cậu đã gắp nãy giờ.

Tôi ngồi đờ ra một lúc rồi ghé tới hỏi: "Ờ là sao? Đồng ý hay không đồng ý vậy?"

Lâm Tử Tông vẫn bình tĩnh như mọi khi, như thể tôi vừa nói "Mì hôm nay hơi mặn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!