Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Về mặt tình cảm, có thể coi như tôi thuộc kiểu dậy thì muộn.
Bởi vì đến tận sinh nhật ba mươi tuổi của tôi, dưới sự ép buộc của tôi, Lâm Tử Tông mới viết cho tôi một bức thư. Trong thư, cậu ấy thú nhận rất nhiều chuyện.
Điều quan trọng nhất trong đó là, trước khi tôi tỏ tình với cậu ấy, cậu đã sớm thích tôi rồi.
Nhưng con người cậu ấy luôn giấu kỹ mọi cảm xúc trong lòng, huống hồ còn là chuyện tình cảm.
Huống chi, người cậu ấy thích lại là tôi.
Lúc cầm bức thư đó, tôi kích động đến mức tay run cầm cập: "Sao em không nói sớm hơn chứ!"
Tôi dám thề, nếu hồi đó cậu ấy tỏ tình với tôi, dù tôi chưa thích cậu hay chưa xác định được xu hướng tính dục của mình, tôi cũng không hề do dự đồng ý ngay, và ở bên cậu ấy mãi mãi.
Từ năm mười lăm tuổi, đầu tôi đã chỉ toàn là Lâm Tử Tông.
Cậu ấy bảo tôi làm gì thì tôi làm cái đó. Yêu đương thôi mà, có mất đầu đâu, chắc chắn tôi sẽ không từ chối.
Thế mà Lâm Tử Tông lại nói: "Vậy là phạm pháp rồi."
Thỉnh thoảng tôi cũng thấy hơi hối hận, lẽ ra tôi nên tỏ tình sớm hơn một chút.
Giao thừa năm hai đại học, cuối cùng tôi cũng nhận ra, có lẽ tôi đã thích cậu ấy thật rồi.
Giống như cái cách Đới Hạ Xuyên hôn Kiều Địch vậy, tôi cũng muốn được hôn Lâm Tử Tông.
Tuy khi tưởng tượng ra hình ảnh đó thì thấy không ổn lắm —— dù gì trước đó tôi chưa từng tưởng tượng đến chuyện mình hôn một người con trai.
Nhưng tôi nhanh chóng chấp nhận chuyện đó.
Đúng với tính không hay dằn vặt bản thân của tôi.
Là gay à? Vậy thì cứ yêu thôi.
Yêu trai cũng chẳng phạm pháp, chẳng trái đạo lý.
Đã không phạm luật quốc gia thì nghĩa là hợp lý.
Hồi đó tôi chấp nhận việc mình đột nhiên cong một cách nhanh gọn như vậy đấy.
Nhưng sau này ngẫm lại, tôi lại thấy có khi không phải tự dưng mình cong, biết đâu tôi đã cong sẵn từ trong trứng. Nếu không thì Lâm Tử Tông đâu có dụ dỗ tôi, chẳng tán tỉnh tôi, thậm chí còn luôn giữ khoảng cách với tôi, vậy mà tôi vẫn cong được đấy thôi?
Cho nên chắc chắn đây là số mệnh.
Tôi sinh ra là để yêu Lâm Tử Tông.
Để mau chóng thích nghi với vai diễn "đồng tính" này, sau đêm giao thừa năm đó, tôi điên cuồng tìm xem đủ thứ phim ảnh, sách vở về cộng đồng LGBT. Xem đến mức hoa mắt chóng mặt, để tạo tiền đề cho lần tỏ tình sau này mà tôi còn chia sẻ từng thứ một cho Lâm Tử Tông sau khi xem xong.
Thật ra hồi đó Lâm Tử Tông cũng cảm thấy sự lạ thường từ tôi.
Đầu học kỳ hai năm hai, cậu ấy đã bắt đầu chuẩn bị thi lên thạc sĩ.
Phải nói là Lâm Tử Tông nhà tôi rất nghị lực. Khi người ta còn đang loay hoay chơi bời thì cậu ấy đã bước lên một tầm cao mới.
Từ khi nhận ra mình thích cậu ấy, tôi càng hay chạy tới tìm cậu hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!