Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Từ sau khi ba mẹ Lâm Tử Tông gặp chuyện, cậu ấy không còn tổ chức sinh nhật nữa.
Ai trong chúng tôi cũng ngầm hiểu chuyện này.
Cho nên cứ đến thời điểm đó mỗi năm, mọi người đều rất ăn ý mà xem như không có gì xảy ra.
Không chúc mừng sinh nhật, cũng không đề cập tới ba mẹ cậu ấy.
Với Lâm Tử Tông, đó là cách nhẹ nhàng nhất để vượt qua ngày hôm đó.
Nhưng đến năm cậu ấy mười tám tuổi thì mọi chuyện đã khác.
Năm Lâm Tử Tông mười tám tuổi, tôi đã xác nhận là tôi thích cậu ấy.
Chuyện này phải kể lại một chút, quay về cái Tết năm đó khi bọn tôi cùng về quê cậu ấy ăn Tết.
Đêm giao thừa, hai đứa ăn nướng tới tận khuya và còn uống mấy lon bia.
Lúc rời quán đã là ba giờ sáng. Đường phố vắng tanh không một bóng người, hay có thể nói là đến cả ma cũng chẳng thấy đâu.
Bọn tôi mặc áo lông vũ y chang nhau, giẫm trên lớp tuyết dày, lảo đảo mà đi.
Gần về đến nhà, tôi mới sực nhớ ra, Tết nhất mà chẳng có pháo hoa thì lại thiếu không khí quá.
Lâm Tử Tông bảo: "Thôi đi, giờ này còn ai bán pháo hoa nữa."
Tôi hỏi cậu ấy: "Em muốn bắn pháo không? Nếu em muốn thì kiểu gì cũng sẽ có."
Cậu ấy cười tôi vì tôi tự tin một cách mù quáng, nhưng tôi đã mua được.
Lúc tôi ôm một thùng pháo hoa to quay lại, cậu ấy đang ngồi trên bồn hoa bên đường hút thuốc.
Thật ra tôi không thích thấy cậu ấy hút thuốc, vì chỉ cần nhìn là biết cậu ấy không quen hút, cũng không thích hút, chỉ hút vì trong lòng buồn bực quá.
Nên tôi phải tìm cách làm cậu ấy vui lên. Cậu ấy vui rồi thì tự nhiên sẽ không hút nữa.
"Véo véo!" Tôi chạy lại, cậu ấy nói tôi chạy như vịt.
"Đừng ngồi lên bồn hoa." Tôi nói, "Lạnh lắm, dễ bị trĩ đấy."
Phải nói sao nhỉ? Tôi của tuổi mười tám hiểu được nhiều đạo lý sống thật.
Lâm Tử Tông đứng lên, ngạc nhiên khi thấy thùng pháo tôi ôm về.
"Anh mua được thật à."
"Anh nói rồi mà, chỉ cần em muốn bắn pháo thì kiểu gì cũng sẽ có."
Tôi nói chắc như đinh đóng cột, lúc nhìn sang Lâm Tử Tông thì thấy cậu ấy cũng đang nhìn chằm chằm tôi.
Đầu mũi và vành tai cậu ấy đỏ ửng vì lạnh, trông cứ như tinh linh trong rừng tuyết, hay chú tuần lộc cưng của ông già Noel vậy.
Tôi nói: "Đi nào, anh dẫn em đi chơi chút cho phấn khởi."
Tôi ôm thùng pháo đi trước, nghe thấy tiếng cười uyển chuyển nhẹ nhàng của Lâm Tử Tông.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!