Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy rõ hình dáng của cô đơn.
Giọt nước mắt của Lâm Tử Tông khiến tôi sững người, vừa đẹp đẽ vừa thê lương.
Tôi đứng lặng nhìn cậu ấy, còn cậu ấy cũng cứ ngẩng đầu nhìn tôi như thế.
Giây phút ấy, tôi thật sự thấy thế giới này quá bất công. Tại sao lại bắt Lâm Tử Tông phải gặp nỗi đau đó?
Tôi ngồi xuống, áp lòng bàn tay lên đầu gối cậu ấy.
"Lạnh quá." Tôi nói, "Vào nhà đi, ngoài này rét lắm."
Bình thường tôi cũng thuộc dạng nhanh mồm nhanh miệng, ấy thế mà lúc đối diện với Lâm Tử Tông như này, tôi lại chẳng nói nổi một câu an ủi.
Hoặc tận sâu trong lòng tôi biết rằng an ủi là vô ích.
Với những gì Lâm Tử Tông đã trải qua, ngoài sự hiện diện và một cái ôm thì chẳng có gì là hữu ích cả.
Lâm Tử Tông không nói gì, tôi lại đặt tay lên mu bàn tay cậu ấy.
Tay cậu ấy lạnh buốt như có một lớp băng phủ lên, khiến lòng tôi cũng khó chịu theo.
Tôi rút điếu thuốc trong tay cậu ấy rồi ngậm lấy nó, nhẹ nhàng xoa tay cậu ấy để sưởi ấm.
"Em thật là……" Tôi định nói gì đó, nhưng vừa thốt ra được ba chữ thì lại không biết nên nói gì tiếp theo.
Tàn thuốc rơi xuống, bị gió cuốn đi rơi đúng lên quần tôi.
Lâm Tử Tông cúi đầu, nhìn đám tro đó một lúc rồi mới rút tay ra khỏi tay tôi, cẩn thận phủi sạch tàn thuốc.
"Đi thôi." Lâm Tử Tông muốn đứng dậy, nhưng chắc vì tê chân nên hơi lảo đảo níu lấy tay tôi.
Tôi cười: "May là có anh."
Lâm Tử Tông cũng nhìn tôi cười.
Nhưng nụ cười ấy lại đắng chát, ánh mắt cũng dời đi nhanh chóng.
Cậu ấy muốn đi về phía quán nướng nhưng bị tôi kéo lại.
"Đợi chút."
Tôi bước lên nửa bước, vòng ra trước mặt cậu ấy.
Giày giẫm lên tuyết phát ra tiếng lạo xạo, không hiểu sao nghe mà thấy dễ chịu lạ.
Một tay tôi giữ lấy cổ tay Lâm Tử Tông qua lớp áo phao, bàn tay còn lại kẹp điếu thuốc thì nâng lên.
Cậu ấy đứng yên ở đó, để mặc tôi dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau giọt nước mắt sắp đông lại nơi khóe mắt.
Lông mi cậu ấy rất dài.
Hôm ấy tôi mới nhận ra điều đó.
Từ ngũ quan đến vóc dáng, không chỗ nào mà Lâm Tử Tông không đẹp. Một người hoàn hảo như vậy mà lại phải sống một cuộc đời khổ sở đến thế, ai mà không xót xa cho được.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!