Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Con người tôi thích đua đòi.
Lâm Tử Tông từng nói tôi: "Em nghi ngờ anh yêu em cũng chỉ vì muốn ganh đua với Đới Hạ Xuyên."
Câu đó khiến tôi đau đớn muốn chết, đau đến mức ngã gục xuống đất.
Sau đó cậu ấy lại lạnh lùng nói thêm một câu: "Đùa thôi, đừng diễn nữa."
Cuộc sống hằng ngày của hai đứa sau khi bên nhau đại khái là: cậu ấy suốt ngày pha mấy trò cười kiểu địa ngục, còn tôi thì ráng phối hợp làm trò cùng cậu ấy.
Nhưng cũng có những lúc Lâm Tử Tông nũng nịu với tôi, giống một con mèo quấn người.
Về chuyện này, tôi cũng đã may mắn được trải nghiệm trước khi chúng tôi yêu đương.
Vào kỳ nghỉ đông của năm hai đại học, tôi có khuyên thế nào cậu ấy cũng không chịu về nhà tôi chơi.
Cậu nói có việc bận, phải về quê gấp.
Tính cậu ấy cố chấp, tôi khuyên mãi không xong nên đành để mỗi người về một nơi, định một thời gian sau sẽ tìm cách đến thăm.
Lúc đó tôi nghĩ kỹ rồi, dù cậu ấy không về dịp nghỉ thì ít nhất Tết cũng phải ghé chứ.
Sao cả nhà tôi nỡ để cậu ấy cô đơn đón Tết Âm lịch một mình được.
Ai ngờ, sau khi về nhà không hôm nào tôi ngồi yên nổi.
Ở nhà mà lòng bồn chồn như có lửa đốt, mới đến sáng sớm ngày thứ ba tôi đã vội mua vé tàu đi tìm Lâm Tử Tông.
Trước lúc đi, mẹ tôi còn chọc: "Nếu Tiểu Tông mà là con gái thì chắc con vác hết sổ tiết kiệm nhà mình đi hỏi cưới rồi."
Nói sao nhỉ?
Mẹ tôi đúng là hiểu tôi thật.
Dù lúc đó tôi với Lâm Tử Tông còn chưa có gì rõ ràng, nhưng mẹ đã nhìn ra đầu mối từ lâu.
Chỉ có điều, sau này khi biết hai đứa thực sự yêu nhau, mẹ tôi cũng sốc mất một thời gian dài.
Mùa đông năm đó rét dữ dội, quê Lâm Tử Tông còn lạnh hơn chỗ tôi những năm sáu độ.
Vừa xuống tàu, gió lùa qua áo phao khiến tôi rét run, gương mặt bị gió quật vào như dao cứa.
Tôi gọi taxi đến thẳng nhà cậu ấy, ai ngờ đến nơi thì không thấy đâu, gọi điện cũng không bắt máy.
Lúc đó tôi bị mấy phim Hàn Quốc ảnh hưởng nặng, còn tưởng tượng ra cảnh mình dũng cảm đứng chờ dưới nhà giữa trời đông buốt giá, đợi đến khi cậu ấy trở về.
Nhưng tôi đâu khờ. Sau khi quyết định từ bỏ hành vi sẽ bị Lâm Tử Tông cười nhạo cả đời ấy, tôi chạy tới cửa hàng tiện lợi cạnh khu nhà cậu, mua một hộp mì ly thêm ba cây xúc xích nướng, vừa ăn vừa đợi.
Tôi húp mì sùm sụp, Lâm Tử Tông đứng trước mặt tôi từ khi nào cùng không biết.
Hai chúng tôi bị ngăn cách bởi cửa kính của cửa hàng tiện lợi, căn nhà ấm áp và ngoài trời rét lạnh như hai thế giới khác nhau.
Hai thế giới tương phản mạnh ấy tạo thành lớp sương trên chiếc cửa kính, tôi cũng không biết Lâm Tử Tông chỉ đi ngang qua đã nhận ra tôi kiểu gì.
Khi tôi phát hiện có người đứng ngoài thì có vẻ Lâm Tử Tông đã đứng đó rất lâu rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!