Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
"Kiều Địch là ai vậy?" Tôi cũng hỏi một câu như vậy.
Lâm Tử Tông nói: "Là đàn anh khóa trước."
Thật ra Lâm Tử Tông cũng tính là quen biết với người tên Kiều Địch đó.
Anh ta là bạn học cấp ba với Đới Hạ Xuyên, dù không cùng khoa trong đại học nhưng mối quan hệ vẫn rất thân thiết.
Trước đây Đới Hạ Xuyên thường kéo Lâm Tử Tông đi ăn chung, lúc ăn ở canteen cũng gặp nhau vài lần, còn từng ăn cùng nhau vài bữa.
Chỉ có điều, Lâm Tử Tông không bao giờ chú ý đến những người và chuyện không liên quan đến mình.
Cho nên, cái tên "Kiều Địch" chỉ thoáng qua trong thế giới của cậu, nếu không phải Đới Hạ Xuyên nhắc tới thì chắc cậu ấy không nhớ nổi.
"Hai người họ đang muốn chia tay." Lâm Tử Tông dùng giọng điệu thản nhiên nhất để kể cho tôi nghe một tin làm tôi sốc nhất.
Hai đàn anh, nửa đêm hôn nhau trong rừng cây, rồi cãi nhau đòi chia tay.
Mà Đới Hạ Xuyên đúng là lắm mồm, chuyện gì cũng kể hết cho Lâm Tử Tông nghe.
Anh ta nói với Lâm Tử Tông rằng mình và Kiều Địch quen nhau từ hồi cấp ba, lên đại học còn cố tình đăng ký vào cùng trường để tiện yêu đương.
Chỉ là trong nửa năm trở lại đây, tình cảm của họ gặp chút vấn đề.
"Nhưng mà, đã cãi nhau đòi chia tay rồi thì sao còn hôn nhau?" Tôi tò mò không chịu nổi!
Lâm Tử Tông nói: "Đới Hạ Xuyên bảo là Kiều Địch đang níu kéo anh ta."
Tôi lại thắc mắc: "Nhưng sao anh ta lại kể hết cho em nghe chứ?"
Lâm Tử Tông lẩm bẩm: "Không biết nữa. Em cũng chẳng hứng thú nghe."
Tóm lại, mặc kệ Lâm Tử Tông có muốn nghe hay không, có muốn biết hay không, Đới Hạ Xuyên cứ như bị tiêu chảy, kể tuồn tuột mọi chuyện giữa anh ta và Kiều Địch cho Lâm Tử Tông nghe.
"Sau đó anh ta ép em đổi phòng à?"
"Em chủ động đổi."
Tôi hít sâu một hơi: "Em kì thị đồng tính!"
Cụm từ "kỳ thị đồng tính" là tôi vừa mới học được.
Lúc Lâm Tử Tông kể cho tôi nghe câu chuyện đồng tính này, tôi vừa nghe vừa âm thầm tra mạng.
Với khả năng học hỏi siêu nhanh của mình, tôi lập tức áp dụng ngay.
"Không." Lâm Tử Tông liếc mắt nhìn quanh phòng, hỏi tôi: "Không có nước à? Khát."
Tôi vốn định xỏ xiên cậu ấy mấy câu, nhưng nghĩ tới việc cậu ấy vừa kể chuyện cho tôi nghe nên đành xỏ dép lê chạy xuống dưới mua cho cậu ấy một chai nước.
Ai mà chu đáo bằng tôi chứ!
Tôi mới là anh trai duy nhất của cậu ấy.
Lâm Tử Tông uống nước xong lại tiếp tục kể nốt câu chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!