Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Nếu Lâm Tử Tông không hỏi thì cũng chẳng sao.
Nhưng cậu ấy đã hỏi như vậy khiến tôi tự dưng muốn trêu đùa.
Tôi ác mà.
"Nôn khắp người anh." Tôi dõng dạc nói, "Còn đánh anh một trận."
Tôi ra vẻ tội nghiệp: "Anh sống từng này năm rồi mà chưa từng chịu uất ức như vậy. Vừa phải chăm sóc em mà còn bị em đánh. Anh khổ quá mà."
Hồi đó tôi chỉ biết đùa kiểu đó thôi. Nếu là một năm sau, tôi tuyệt đối sẽ không nói vậy.
Tôi sẽ bảo: không có gì, em chỉ cưỡng hôn anh thôi.
Chắc tại tôi nói dối quá giỏi, hoặc cũng có thể lúc ấy Lâm Tử Tông còn chưa tỉnh hẳn nên cậu ấy tin thật.
Lâm Tử Tông ôm chăn ngơ ngác ngồi trên giường, trông như một con gấu bông.
Cậu nghiêng đầu nhìn tôi một lúc rồi nói: "Tiêu Phóng, xin lỗi."
Sướng.
Nhưng điều khiến tôi sướng không phải lời xin lỗi đó, mà là vì cậu ấy gọi tên tôi.
Không hiểu sao, tôi cực kỳ thích nghe Lâm Tử Tông gọi tên mình.
Tất nhiên, nếu cậu ấy chịu gọi tôi là "anh Tiêu Phóng" một cách thân thiết thì càng tốt.
Nhưng thôi, con người ấy mà, biết đủ là được. Với một người luôn cố né tránh mọi kiểu xưng hô khi nói chuyện với tôi như Lâm Tử Tông, thì việc cậu ấy chịu gọi tên tôi đã là nể mặt tôi lắm rồi.
Lúc đó tôi không thể ngờ rằng, có một ngày trong tương lai, cậu ấy sẽ bị tôi ép phải gọi tôi là "chồng" mà không đánh tôi phát nào.
Hồi mười bảy tuổi, tôi chẳng thể tưởng tượng được sau này còn có nhiều phúc phần đang chờ tôi như vậy.
"Xin lỗi không thôi thì đâu có đủ," tôi được nước làm tới, "em phải chuộc lỗi nữa."
Nghe tôi nói thế, hiển nhiên là Lâm Tử Tông lười đáp lại.
Cậu ấy cũng chẳng thèm liếc tôi một cái mà ngó lơ tôi luôn.
Cậu ấy bỏ chăn ra rồi xuống giường, vừa xoa đầu vừa đi vào toilet.
"Em kể về Đới Hạ Xuyên đi thì anh sẽ không giận em nữa."
Vừa nghe đến tên của Đới Hạ Xuyên thì Lâm Tử Tông đã đứng lại.
Hết cách rồi, tôi hóng chuyện này quá mà.
Lâm Tử Tông quay lại, hiếm khi có biểu cảm trên khuôn mặt ấy.
Cậu ấy nhìn tôi đầy kinh ngạc, hỏi: "Chuyện gì của Đới Hạ Xuyên?"
"Đừng giả vờ nữa, em nói rồi còn gì," Tôi chỉ vào môi mình, "Hôm qua em nói là anh ta hôn một thằng con trai."
Từ khi tôi quen Lâm Tử Tông, cậu ấy đã là một đứa con trai trầm tính. Dù sao cậu ấy cũng từng trải qua chuyện lớn như vậy nên thật khó để vẫn vô tư hoạt bát như tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!